和陈柄臣见赠

北人愁听江南曲,细草新蒲几回绿。

当年避敌初渡南,千官苍黄饭不足。

中原乱后又逢春,边头只道无烟尘。

迩来公卿不生事,此事必属非常人。

我曹生长江南乐,岂料翻成风土恶。

湖海元龙气尚豪,赠我新诗何璀错。

拾遗后出最能文,修椽大屋今荒坟。

远孙高材淹管库,犹能落笔生烟云。

山城相遇初相喜,共论大梁人物美。

莫学夷门抱关吏,谋窃兵符椎晋鄙。

拼音

běi rén chóu tīng jiāng nán qū,xì cǎo xīn pú jǐ huí lǜ。

dāng nián bì dí chū dù nán,qiān guān cāng huáng fàn bù zú。

zhōng yuán luàn hòu yòu féng chūn,biān tóu zhǐ dào wú yān chén。

ěr lái gōng qīng bù shēng shì,cǐ shì bì shǔ fēi cháng rén。

wǒ cáo shēng zhǎng jiāng nán lè,qǐ liào fān chéng fēng tǔ è。

hú hǎi yuán lóng qì shàng háo,zèng wǒ xīn shī hé cuǐ cuò。

shí yí hòu chū zuì néng wén,xiū chuán dà wū jīn huāng fén。

yuǎn sūn gāo cái yān guǎn kù,yóu néng luò bǐ shēng yān yún。

shān chéng xiāng yù chū xiāng xǐ,gòng lùn dà liáng rén wù měi。

mò xué yí mén bào guān lì,móu qiè bīng fú chuí jìn bǐ。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →