送董衮臣提举

小庵遂在青林里,高轩大马从何至。

慨然吐论翻涛澜,茅檐为我清风起。

忽传丞相下湖东,群凶落胆先摧锋。

便欲磨盾作文檄,捷书飞入甘泉宫。

丞相参谋虚位否,会看出奇兼破虏。

席卷江湖波浪清,貂鼎勋庸归自取。

拼音

xiǎo ān suì zài qīng lín lǐ,gāo xuān dà mǎ cóng hé zhì。

kǎi rán tǔ lùn fān tāo lán,máo yán wèi wǒ qīng fēng qǐ。

hū chuán chéng xiāng xià hú dōng,qún xiōng luò dǎn xiān cuī fēng。

biàn yù mó dùn zuò wén xí,jié shū fēi rù gān quán gōng。

chéng xiāng cān móu xū wèi fǒu,huì kàn chū qí jiān pò lǔ。

xí juǎn jiāng hú bō làng qīng,diāo dǐng xūn yōng guī zì qǔ。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →