再和酬王元勃舍人见寄

风电聒天雷动地,老父闭门呼不起。

从教卷却屋上茅,偶遇时丰且欢喜。

闾阎比岁连旱荒,椎肌斫骨生千疮。

羽书止欲调兵食,不贮别库为私藏。

吾君拨乱如光武,将军不数韩擒虎。

龙神自将羽林儿,折棰一挥开北土。

谁识江南刺史天,政平讼理仍丰年。

村中傥无石壕吏,吏不捉人人夜眠。

拼音

fēng diàn guā tiān léi dòng dì,lǎo fù bì mén hū bù qǐ。

cóng jiào juǎn què wū shàng máo,ǒu yù shí fēng qiě huān xǐ。

lǘ yán bǐ suì lián hàn huāng,chuí jī zhuó gǔ shēng qiān chuāng。

yǔ shū zhǐ yù diào bīng shí,bù zhù bié kù wèi sī cáng。

wú jūn bō luàn rú guāng wǔ,jiāng jūn bù shù hán qín hǔ。

lóng shén zì jiāng yǔ lín ér,zhé chuí yī huī kāi běi tǔ。

shuí shí jiāng nán cì shǐ tiān,zhèng píng sòng lǐ réng fēng nián。

cūn zhōng tǎng wú shí háo lì,lì bù zhuō rén rén yè mián。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →