送叶通判赴阙 王庭圭 宋 乃翁共试蓬莱殿,笔力翻澜泻河汉。联镳并出日华门,燕罢缀行风雨散。家声烜赫今益昌,高车大马何煌煌。江头相遇初识面,握手一笑仍悲伤。独把穷愁老岩谷,喜见高年有此郎。如今又作摩霄去,行看锵玉侍明光。 拼音 nǎi wēng gòng shì péng lái diàn,bǐ lì fān lán xiè hé hàn。lián biāo bìng chū rì huá mén,yàn bà zhuì xíng fēng yǔ sàn。jiā shēng xuǎn hè jīn yì chāng,gāo chē dà mǎ hé huáng huáng。jiāng tóu xiāng yù chū shí miàn,wò shǒu yī xiào réng bēi shāng。dú bǎ qióng chóu lǎo yán gǔ,xǐ jiàn gāo nián yǒu cǐ láng。rú jīn yòu zuò mó xiāo qù,xíng kàn qiāng yù shì míng guāng。 作者介绍 王 王庭圭 宋 · 1080年 - 1172年 宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 查看全部作品 →