题向宣卿伊山有裕堂

伊山连属朱陵村,公来力扫衡山云。

便令筑堂隐其下,万竹绕堂松作门。

此公文简四叶孙,奇谋远略世所闻。

胸中磊砢著千古,云梦岂止八九吞。

忆昔荆湖盗初起,乞得两郡西南奔。

至今衡阳道州政,父老出涕犹能言。

负材杰异众所忌,使者不便仍谤諠。

宗闵羞作南山虎,李斯却忆东门兔。

壁后置人谁不知,倾身障簏情已具。

何曾日食一万钱,犹言举案无下箸。

贪嗔俱是可怜人,百忧缠身谁得汝。

请君听我伊山行,九疑洞庭皆可耕。

清风不用一钱买,时有明月窥檐楹。

其中广莫几万里,宠辱微物安能惊。

自非胸怀有本趣,其气激烈何由平。

安得中郎捋须手,唤起桓伊来抚筝。

拼音

yī shān lián shǔ zhū líng cūn,gōng lái lì sǎo héng shān yún。

biàn lìng zhù táng yǐn qí xià,wàn zhú rào táng sōng zuò mén。

cǐ gōng wén jiǎn sì yè sūn,qí móu yuǎn lüè shì suǒ wén。

xiōng zhōng lěi kē zhù qiān gǔ,yún mèng qǐ zhǐ bā jiǔ tūn。

yì xī jīng hú dào chū qǐ,qǐ dé liǎng jùn xī nán bēn。

zhì jīn héng yáng dào zhōu zhèng,fù lǎo chū tì yóu néng yán。

fù cái jié yì zhòng suǒ jì,shǐ zhě bù biàn réng bàng xuān。

zōng mǐn xiū zuò nán shān hǔ,lǐ sī què yì dōng mén tù。

bì hòu zhì rén shuí bù zhī,qīng shēn zhàng lù qíng yǐ jù。

hé céng rì shí yī wàn qián,yóu yán jǔ àn wú xià zhù。

tān chēn jù shì kě lián rén,bǎi yōu chán shēn shuí dé rǔ。

qǐng jūn tīng wǒ yī shān xíng,jiǔ yí dòng tíng jiē kě gēng。

qīng fēng bù yòng yī qián mǎi,shí yǒu míng yuè kuī yán yíng。

qí zhōng guǎng mò jǐ wàn lǐ,chǒng rǔ wēi wù ān néng jīng。

zì fēi xiōng huái yǒu běn qù,qí qì jī liè hé yóu píng。

ān dé zhōng láng lǚ xū shǒu,huàn qǐ huán yī lái fǔ zhēng。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →