张元晖生日

春风吹月昨夜圆,门对新生洲渚边。

紫文鸑鷟初入梦,燕公手笔大如椽。

赤松黄石俱长年,金钩鹊印仍家传。

剑池霹雳蛟龙吼,宝气飞精射牛斗。

人呼张镐帝王师,相公元是山中叟。

拼音

chūn fēng chuī yuè zuó yè yuán,mén duì xīn shēng zhōu zhǔ biān。

zǐ wén yuè zhuó chū rù mèng,yàn gōng shǒu bǐ dà rú chuán。

chì sōng huáng shí jù zhǎng nián,jīn gōu què yìn réng jiā chuán。

jiàn chí pī lì jiāo lóng hǒu,bǎo qì fēi jīng shè niú dòu。

rén hū zhāng gǎo dì wáng shī,xiāng gōng yuán shì shān zhōng sǒu。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →