月波楼咏怀

郡城无大小,雉堞皆有楼。

其间著名者,不过十数州。

吹箫事辽夐,仙迹难寻求。

庾公在九江,缔构何风流。

谢守镇宣城,叠嶂名有由。

东阳敞八咏,吾闻沈隐侯。

白雪架郢中,调高难和酬。

黄鹤倚鄂渚,仙去事悠悠。

赞皇谪滁上,作赋怀嵩丘。

楼居出俗态,泽国多胜游。

好景不遇人,安得名存留。

齐安古郡废,移此清江头。

筑城随山势,屈曲复环周。

兹楼最轩豁,旷望西北陬。

武昌地如掌,天末入双眸。

平远无林木,一望同离娄。

山形如八字,会合势相勾。

三国事既远,六朝名亦休。

近从唐末来,争夺互仇雠。

斯楼备矢石,此地控咽喉。

终朝望烽燧,连岁事戈矛。

可怜好诗景,牢落无人收。

皇家统万国,远迩尽怀柔。

三圣四十年,荡荡文德修。

淮甸为内地,黄冈压上游。

儒冠假郡印,践更若公邮。

况多办职吏,谁肯恣吟讴。

伊余何为者,窃慕骚人俦。

两朝掌文翰,十年侍冕旒。

去岁出西掖,谪居抱穷愁。

日日江楼上,风物得冥搜。

何人名月波,此义颇为优。

西南新桂魄,初上悬玉钩。

晓濑清且浅,漂荡影沉浮。

三五金波满,夜光如暗投。

骊龙弄颔珠,晃朗照汀洲。

澹台拔宝剑,碎璧斩长虬。

冰轮晓入地,推下赤金毬。

阑干四五星,斜汉印清秋。

谁家上元灯,儿戏刳?■。

此景吟不出,谩使声呦呦。

千里画图阔,四时诗兴幽。

野花媚宫缬,芳草铺碧紬。

火云照沙浦,暴雨倾瓦沟。

白乱芦花散,红殷蓼穗稠。

檐冰垂若绠,雪片大于鸥。

江蓠烟漠漠,官柳雨飕飕。

舟子斜荡桨,牧童倒骑牛。

水獭有时戏,江豚颇能泅。

山鸟奏竽籁,落霞展衾裯。

鱼网雪离离,酒旗风飂飂。

旅怀虽自适,诗物奈相尤。

右顾徐邈洞,精灵知在否。

左瞰伍员庙,荒隙令人羞。

楼中何所有,官酝湛蚍蜉。

棋枰留客坐,琴调待僧抽。

橘苞邻药鼎,诗笔间茶瓯。

平生性幽独,寂寞谁献酬。

官常已三黜,怀抱罹百忧。

凭栏忆王粲,望阙同子牟。

自甘成潦倒,无复事声猷。

身世喻泡幻,衣冠如赘瘤。

放意无何乡,谁分亲与仇。

寓形朝籍中,毁誉任啁啾。

君恩无路报,民瘼无术瘳。

唯惭恋禄俸,未去耕田畴。

题诗郡楼上,含毫思夷犹。

功名非范蠡,何必泛扁舟。

拼音

jùn chéng wú dà xiǎo,zhì dié jiē yǒu lóu。

qí jiān zhù míng zhě,bù guò shí shù zhōu。

chuī xiāo shì liáo xiòng,xiān jì nán xún qiú。

yǔ gōng zài jiǔ jiāng,dì gòu hé fēng liú。

xiè shǒu zhèn xuān chéng,dié zhàng míng yǒu yóu。

dōng yáng chǎng bā yǒng,wú wén shěn yǐn hóu。

bái xuě jià yǐng zhōng,diào gāo nán hé chóu。

huáng hè yǐ è zhǔ,xiān qù shì yōu yōu。

zàn huáng zhé chú shàng,zuò fù huái sōng qiū。

lóu jū chū sú tài,zé guó duō shèng yóu。

hǎo jǐng bù yù rén,ān dé míng cún liú。

qí ān gǔ jùn fèi,yí cǐ qīng jiāng tóu。

zhù chéng suí shān shì,qū qū fù huán zhōu。

zī lóu zuì xuān huō,kuàng wàng xī běi zōu。

wǔ chāng dì rú zhǎng,tiān mò rù shuāng móu。

píng yuǎn wú lín mù,yī wàng tóng lí lóu。

shān xíng rú bā zì,huì hé shì xiāng gōu。

sān guó shì jì yuǎn,liù cháo míng yì xiū。

jìn cóng táng mò lái,zhēng duó hù chóu chóu。

sī lóu bèi shǐ shí,cǐ dì kòng yàn hóu。

zhōng cháo wàng fēng suì,lián suì shì gē máo。

kě lián hǎo shī jǐng,láo luò wú rén shōu。

huáng jiā tǒng wàn guó,yuǎn ěr jǐn huái róu。

sān shèng sì shí nián,dàng dàng wén dé xiū。

huái diān wèi nèi dì,huáng gāng yā shàng yóu。

rú guān jiǎ jùn yìn,jiàn gèng ruò gōng yóu。

kuàng duō bàn zhí lì,shuí kěn zì yín ōu。

yī yú hé wèi zhě,qiè mù sāo rén chóu。

liǎng cháo zhǎng wén hàn,shí nián shì miǎn liú。

qù suì chū xī yē,zhé jū bào qióng chóu。

rì rì jiāng lóu shàng,fēng wù dé míng sōu。

hé rén míng yuè bō,cǐ yì pǒ wèi yōu。

xī nán xīn guì pò,chū shàng xuán yù gōu。

xiǎo lài qīng qiě qiǎn,piāo dàng yǐng chén fú。

sān wǔ jīn bō mǎn,yè guāng rú àn tóu。

lí lóng nòng hàn zhū,huǎng lǎng zhào tīng zhōu。

dàn tái bá bǎo jiàn,suì bì zhǎn zhǎng qiú。

bīng lún xiǎo rù dì,tuī xià chì jīn qiú。

lán gàn sì wǔ xīng,xié hàn yìn qīng qiū。

shuí jiā shàng yuán dēng,ér xì kū guó。

cǐ jǐng yín bù chū,mán shǐ shēng yōu yōu。

qiān lǐ huà tú kuò,sì shí shī xīng yōu。

yě huā mèi gōng xié,fāng cǎo pù bì chóu。

huǒ yún zhào shā pǔ,bào yǔ qīng wǎ gōu。

bái luàn lú huā sàn,hóng yīn liǎo suì chóu。

yán bīng chuí ruò gěng,xuě piàn dà yú ōu。

jiāng lí yān mò mò,guān liǔ yǔ sōu sōu。

zhōu zi xié dàng jiǎng,mù tóng dào qí niú。

shuǐ tǎ yǒu shí xì,jiāng tún pǒ néng qiú。

shān niǎo zòu yú lài,luò xiá zhǎn qīn chóu。

yú wǎng xuě lí lí,jiǔ qí fēng liù liù。

lǚ huái suī zì shì,shī wù nài xiāng yóu。

yòu gù xú miǎo dòng,jīng líng zhī zài fǒu。

zuǒ kàn wǔ yuán miào,huāng xì lìng rén xiū。

lóu zhōng hé suǒ yǒu,guān yùn zhàn pí fú。

qí píng liú kè zuò,qín diào dài sēng chōu。

jú bāo lín yào dǐng,shī bǐ jiān chá ōu。

píng shēng xìng yōu dú,jì mò shuí xiàn chóu。

guān cháng yǐ sān chù,huái bào lí bǎi yōu。

píng lán yì wáng càn,wàng quē tóng zi móu。

zì gān chéng lǎo dào,wú fù shì shēng yóu。

shēn shì yù pào huàn,yī guān rú zhuì liú。

fàng yì wú hé xiāng,shuí fēn qīn yǔ chóu。

yù xíng cháo jí zhōng,huǐ yù rèn zhāo jiū。

jūn ēn wú lù bào,mín mò wú shù chōu。

wéi cán liàn lù fèng,wèi qù gēng tián chóu。

tí shī jùn lóu shàng,hán háo sī yí yóu。

gōng míng fēi fàn lí,hé bì fàn biǎn zhōu。

作者介绍

王禹偁

宋 · 954年 - 1001年

宋济州钜野(今山东省菏泽市钜野县)人,字元之。出身清寒,世代务农。从小发愤求学,五岁能诗。宋太宗太平兴国八年(西元九八三年)进士,授成武县主簿,尝于《吾志》诗抒志云:「吾生非不辰,吾志复不卑,致君望尧舜,学业根孔姬。」雍熙元年(西元九八四年),迁知长洲县。端拱元年(西元九八八年)召入京应中书试,擢右拾遗、直史馆,旋以《端拱箴》谏皇宫之奢。次年迁知制诰。淳化二年(西元九九一年),为徐骑省辨诬,贬商州(今陕西商县)团练副使。淳化五年(西元九九三年),再知制诰。至道元年(西元九九五年)兼翰林学士、知审官院兼通进银台封驳司,坐谤讪罢知滁州,未几改扬州。宋真宗即位,上疏言加强边防、减冗兵冗吏、严格选举、沙汰僧尼、谨防小人得势等五事。复知制诰。咸平元年(西元九九八年)预修《太祖实录》,以直笔犯讳,降知黄州(今湖北黄冈),故世称「王黄州」。谪黄州时,以骈散相间之《黄州新建小竹楼记》抒达观旷逸之胸怀。咸平四年(西元一〇〇三年)移知蕲州,未逾月而卒,年四十八。为人刚直,在官以敢言直谏称,尝誓言要「兼磨断佞剑,拟树直言旗」。王黄州为北宋诗文革新运动的先驱,工诗文,诗风朴素,散文平易,多反映社会现实。主诗学杜少陵、白乐天,文学韩昌黎、柳子厚。欧阳文忠甚慕王黄州,在滁州时瞻仰其画像,又作《书王元之画像侧》。苏东坡撰《王元之画像赞并序》称以「以雄风直道独立当世」,「耿然如秋霜夏日,不可狎玩」。有《小畜集》三十卷、《小畜外集》二十卷(今残存卷六至卷十三等八卷)、《五代史阙文》。《宋史·卷二百九十三·王禹偁传》。

查看全部作品 →