读经口占 陈耆卿 宋 盘诰通凡民,风雅出贱隶。后世诸老生,怀疑以没世。喧呶挟训诂,洋溢满天地。多闻岂无取,大义恐憔悴。譬彼医之工,用药不相比。未足以愈病,或者反致祟。我欲刊众讹,引之于平易。当世无圣人,谁其哀此志。 拼音 pán gào tōng fán mín,fēng yǎ chū jiàn lì。hòu shì zhū lǎo shēng,huái yí yǐ méi shì。xuān náo xié xùn gǔ,yáng yì mǎn tiān dì。duō wén qǐ wú qǔ,dà yì kǒng qiáo cuì。pì bǐ yī zhī gōng,yòng yào bù xiāng bǐ。wèi zú yǐ yù bìng,huò zhě fǎn zhì suì。wǒ yù kān zhòng é,yǐn zhī yú píng yì。dāng shì wú shèng rén,shuí qí āi cǐ zhì。 作者介绍 陈 陈耆卿 宋 · 1080年 - 1236年 宋台州临海人,字寿老,号筼窗。学于叶适。宁宗嘉定七年进士。主丽水、青田簿,为庆元府学教授,沂王府记室。官至国子司业。有《论语纪蒙》、《孟子纪蒙》、《赤城志》、《筼窗集》。 查看全部作品 →