阳羡葛亚卿为海陵尉作葺春轩余为赋之

昔闻先生隐吴侬,当窗十里横烟峰。

今见先生为楚吏,绕墙四面萦烟水。

从来楚俗带吴风,曲折径路深房栊。

舍前系船柳千丈,舍后参天竹万丛。

牙签插架似蓬馆,白拂挂壁如僧宫。

扫地焚香欣客至,羹鱼饭稻愁樽空。

不溷不清惟寂寞,大笑先生致身错。

青衫犹作布衣心,朱门却有田居乐。

笔回造化天工怒,胸包今古时人愕。

甘穷自许元次山,蹈海还寻鲁仲连。

吾曹一欢岂易得,世间百岁俱可怜。

何用北窗翻朽策,且向东亭弄春色。

我当酌酒寿主人,滩前飞下双鸂鶒。

拼音

xī wén xiān shēng yǐn wú nóng,dāng chuāng shí lǐ héng yān fēng。

jīn jiàn xiān shēng wèi chǔ lì,rào qiáng sì miàn yíng yān shuǐ。

cóng lái chǔ sú dài wú fēng,qū zhé jìng lù shēn fáng lóng。

shě qián xì chuán liǔ qiān zhàng,shě hòu cān tiān zhú wàn cóng。

yá qiān chā jià shì péng guǎn,bái fú guà bì rú sēng gōng。

sǎo dì fén xiāng xīn kè zhì,gēng yú fàn dào chóu zūn kōng。

bù hùn bù qīng wéi jì mò,dà xiào xiān shēng zhì shēn cuò。

qīng shān yóu zuò bù yī xīn,zhū mén què yǒu tián jū lè。

bǐ huí zào huà tiān gōng nù,xiōng bāo jīn gǔ shí rén è。

gān qióng zì xǔ yuán cì shān,dǎo hǎi hái xún lǔ zhòng lián。

wú cáo yī huān qǐ yì dé,shì jiān bǎi suì jù kě lián。

hé yòng běi chuāng fān xiǔ cè,qiě xiàng dōng tíng nòng chūn sè。

wǒ dāng zhuó jiǔ shòu zhǔ rén,tān qián fēi xià shuāng xī chì。

作者介绍

韩驹

宋 · ? - 1135年

宋仙井监人,字子苍,号陵阳先生。徽宗政和初,以献颂补假将仕郎,召试,赐进士出身,除秘书省正字。累官著作郎,校正御前文籍,与三馆士分撰亲祠明堂、圆坛、方泽等乐曲。迁中书舍人,寻兼权直学士院,制词简重,为时所推。高宗即位,知江州。卒于抚州。尝从苏辙学,诗似储光羲。有《陵阳集》。

查看全部作品 →