麻姑山诗

名山一境镇,水土本深厚。

谁令虎来跑,应爪泉飞透。

吾知变化物,持气异群畜。

惭愧刚猛身,堂堂负文绣。

仙乡既游历,不忍无所就。

怒掌发灵踪,山祇助喷溜。

乾坤任陈故,称号长芬富。

叹息泯泯人,平生不如兽。

拼音

míng shān yī jìng zhèn,shuǐ tǔ běn shēn hòu。

shuí lìng hǔ lái pǎo,yīng zhǎo quán fēi tòu。

wú zhī biàn huà wù,chí qì yì qún chù。

cán kuì gāng měng shēn,táng táng fù wén xiù。

xiān xiāng jì yóu lì,bù rěn wú suǒ jiù。

nù zhǎng fā líng zōng,shān qí zhù pēn liū。

qián kūn rèn chén gù,chēng hào zhǎng fēn fù。

tàn xī mǐn mǐn rén,píng shēng bù rú shòu。

作者介绍

吕南公

宋 · 1047年 - 1086年

宋建昌南城人,字次儒,号灌园先生。神宗熙宁中一试礼闱不遇,度不能逐时好,退筑室灌园,不复以进取为意。益著书,且借史笔以寓褒贬。哲宗元祐初立十科荐士,曾肇疏称之,议欲命以官,未及而卒。有《灌园先生集》。

查看全部作品 →