君益惠竹杖

衰来病众难推荡,日觉筋骸非壮长。

百亩锄耘致苦辛,万端应接皆牵强。

稀曾起处钟漏尽,多是归时星月朗。

满腹经纶一意闲,垦田头绪重新讲。

偶逢过客语文字,突兀破坏如梦想。

太息诸书不救饥,几曾货利微能仿。

故人怜我晚愁瘁,委曲相宽三复两。

卒岁尝分蔽骭衣,方春又赠扶身杖。

修飂一竹信瑰特,知自何山精产养。

数节包絣鹤胫连,碎花黝纠彪皮爽。

提携宛胜冰玉滑,顿卓便同金石响。

野老生看每问名,耕儿熟见仍私奖。

未谙黄钺端许制,久惯青藜饶俗状。

灵寿杖坚负曳劳,朱藤饰伪功程枉。

何如得此清峭干,本与雪霜争气象。

旧谷遗根未陆沉,末年遇主成真赏。

已将蜡屐作游伴,更共文簦为静党。

测渡无忧石涧淹,助跳肯畏泥坑广。

时修疆畎便指画,自牧鸡豚谁放荡。

差可攓蓬讯髑髅,岂徒辟野披榛莽。

倾危屡济功转积,安稳利征吾滥享。

辄莫飞飞向葛陂,要当受侮敲原壤。

古人五十徇乡礼,我为困穷聊早上。

画戟彤弓且勿思,苍颜荷筱西村丈。

拼音

shuāi lái bìng zhòng nán tuī dàng,rì jué jīn hái fēi zhuàng zhǎng。

bǎi mǔ chú yún zhì kǔ xīn,wàn duān yīng jiē jiē qiān qiáng。

xī céng qǐ chù zhōng lòu jǐn,duō shì guī shí xīng yuè lǎng。

mǎn fù jīng lún yī yì xián,kěn tián tóu xù zhòng xīn jiǎng。

ǒu féng guò kè yǔ wén zì,tū wù pò huài rú mèng xiǎng。

tài xī zhū shū bù jiù jī,jǐ céng huò lì wēi néng fǎng。

gù rén lián wǒ wǎn chóu cuì,wěi qū xiāng kuān sān fù liǎng。

zú suì cháng fēn bì gàn yī,fāng chūn yòu zèng fú shēn zhàng。

xiū liù yī zhú xìn guī tè,zhī zì hé shān jīng chǎn yǎng。

shù jié bāo bēng hè jìng lián,suì huā yǒu jiū biāo pí shuǎng。

tí xié wǎn shèng bīng yù huá,dùn zhuó biàn tóng jīn shí xiǎng。

yě lǎo shēng kàn měi wèn míng,gēng ér shú jiàn réng sī jiǎng。

wèi ān huáng yuè duān xǔ zhì,jiǔ guàn qīng lí ráo sú zhuàng。

líng shòu zhàng jiān fù yè láo,zhū téng shì wěi gōng chéng wǎng。

hé rú dé cǐ qīng qiào gàn,běn yǔ xuě shuāng zhēng qì xiàng。

jiù gǔ yí gēn wèi lù chén,mò nián yù zhǔ chéng zhēn shǎng。

yǐ jiāng là jī zuò yóu bàn,gèng gòng wén dēng wèi jìng dǎng。

cè dù wú yōu shí jiàn yān,zhù tiào kěn wèi ní kēng guǎng。

shí xiū jiāng quǎn biàn zhǐ huà,zì mù jī tún shuí fàng dàng。

chà kě qiān péng xùn dú lóu,qǐ tú pì yě pī zhēn mǎng。

qīng wēi lǚ jì gōng zhuǎn jī,ān wěn lì zhēng wú làn xiǎng。

zhé mò fēi fēi xiàng gé bēi,yào dāng shòu wǔ qiāo yuán rǎng。

gǔ rén wǔ shí xùn xiāng lǐ,wǒ wèi kùn qióng liáo zǎo shàng。

huà jǐ tóng gōng qiě wù sī,cāng yán hé xiǎo xī cūn zhàng。

作者介绍

吕南公

宋 · 1047年 - 1086年

宋建昌南城人,字次儒,号灌园先生。神宗熙宁中一试礼闱不遇,度不能逐时好,退筑室灌园,不复以进取为意。益著书,且借史笔以寓褒贬。哲宗元祐初立十科荐士,曾肇疏称之,议欲命以官,未及而卒。有《灌园先生集》。

查看全部作品 →