老樵

何山老翁鬓垂雪,担负樵苏清晓发。

城门在望来路长,樵重身羸如跛鳖。

皮枯亦复汗淋沥,步强遥闻气呜咽。

同行壮俊常后追,体倦心烦未容歇。

街东少年殊傲岸,和袖高扉厉声唤。

低眉索价退听言,移刻才蒙酬与半。

纳樵收直不敢缓,病妇倚门待朝爨。

拼音

hé shān lǎo wēng bìn chuí xuě,dān fù qiáo sū qīng xiǎo fā。

chéng mén zài wàng lái lù zhǎng,qiáo zhòng shēn léi rú bǒ biē。

pí kū yì fù hàn lín lì,bù qiáng yáo wén qì wū yàn。

tóng xíng zhuàng jùn cháng hòu zhuī,tǐ juàn xīn fán wèi róng xiē。

jiē dōng shǎo nián shū ào àn,hé xiù gāo fēi lì shēng huàn。

dī méi suǒ jià tuì tīng yán,yí kè cái méng chóu yǔ bàn。

nà qiáo shōu zhí bù gǎn huǎn,bìng fù yǐ mén dài cháo cuàn。

作者介绍

吕南公

宋 · 1047年 - 1086年

宋建昌南城人,字次儒,号灌园先生。神宗熙宁中一试礼闱不遇,度不能逐时好,退筑室灌园,不复以进取为意。益著书,且借史笔以寓褒贬。哲宗元祐初立十科荐士,曾肇疏称之,议欲命以官,未及而卒。有《灌园先生集》。

查看全部作品 →