安边

安边在良将,至矣晁生语。

边疆无良臣,胡能固吾圉。

孰为国之良,四德贵兼取。

智能制勍敌,仁能抚军旅。

勇足任爪牙,忠足寄心膂。

信哉人中杰,勋名在王府。

斯人世不乏,感会待明主。

艺祖英睿资,一剑定区宇。

愤彼敌人骄,求我万虎侣。

三边十四将,人人奋材武。

威名被草木,折冲自樽俎。

当年宠遇隆,哙等莫为伍。

关市擅征榷,金帛丰赐予。

机要时面陈,延见虚当宁。

天颜对咫尺,殿坐得容与。

等级忘尊卑,亲爱均肺腑。

久戍二十载,近亦十寒暑。

汉超守关南,贩鬻如巨贾。

法令安有此,优诏特听许。

进也治居第,?瓦覆其宇。

有司每坠执,视进等儿女。

府库有馀蓄,捐弃如粪土。

犒赏饫牛酒,骁雄率鼓舞。

贪夫冒绝险,敌情毕亲睹。

阴谋数侵犯,先事严备御。

师徒虽不多,勇悍莫予侮。

攻伐虽不闻,威德自周普。

乃知安疆策,保境功最钜。

汉高岂不伟,平城亦良苦。

卑词结和亲,金缯奉骄虏。

何如我宋兴,主圣群龙辅。

北人先屈膝,兹事掩前古。

方今虽治平,彻桑未阴雨。

和好宁可恃,人材要多贮。

古来蕞尔国,拔十且得五。

蜀有关及张,吴用周与鲁。

多士今如林,错薪刈其楚。

勿由权要门,要以公论举。

会当略细苛,毋使畏网罟。

深宏植本根,周密固牖户。

恩荣有感激,施设无龃龉。

闻昔淳化中,有臣曰承矩。

方田遏敌骑,塘泺深险阻。

当其建策初,群议亦交沮。

皇心断不惑,边城迄按堵。

往事可为则,明时岂无处。

规模要经久,废阙要纫补。

器械要习熟,人民要生聚。

委任果不疑,谗言敢轻吐。

守卫果得人,成功要有叙。

孰为当今时,视我开基祖。

拼音

ān biān zài liáng jiāng,zhì yǐ cháo shēng yǔ。

biān jiāng wú liáng chén,hú néng gù wú yǔ。

shú wèi guó zhī liáng,sì dé guì jiān qǔ。

zhì néng zhì qíng dí,rén néng fǔ jūn lǚ。

yǒng zú rèn zhǎo yá,zhōng zú jì xīn lǚ。

xìn zāi rén zhōng jié,xūn míng zài wáng fǔ。

sī rén shì bù fá,gǎn huì dài míng zhǔ。

yì zǔ yīng ruì zī,yī jiàn dìng qū yǔ。

fèn bǐ dí rén jiāo,qiú wǒ wàn hǔ lǚ。

sān biān shí sì jiāng,rén rén fèn cái wǔ。

wēi míng bèi cǎo mù,zhé chōng zì zūn zǔ。

dāng nián chǒng yù lóng,kuài děng mò wèi wǔ。

guān shì shàn zhēng què,jīn bó fēng cì yǔ。

jī yào shí miàn chén,yán jiàn xū dāng níng。

tiān yán duì zhǐ chǐ,diàn zuò dé róng yǔ。

děng jí wàng zūn bēi,qīn ài jūn fèi fǔ。

jiǔ shù èr shí zài,jìn yì shí hán shǔ。

hàn chāo shǒu guān nán,fàn yù rú jù jiǎ。

fǎ lìng ān yǒu cǐ,yōu zhào tè tīng xǔ。

jìn yě zhì jū dì,wǎ fù qí yǔ。

yǒu sī měi zhuì zhí,shì jìn děng ér nǚ。

fǔ kù yǒu yú xù,juān qì rú fèn tǔ。

kào shǎng yù niú jiǔ,xiāo xióng lǜ gǔ wǔ。

tān fū mào jué xiǎn,dí qíng bì qīn dǔ。

yīn móu shù qīn fàn,xiān shì yán bèi yù。

shī tú suī bù duō,yǒng hàn mò yǔ wǔ。

gōng fá suī bù wén,wēi dé zì zhōu pǔ。

nǎi zhī ān jiāng cè,bǎo jìng gōng zuì jù。

hàn gāo qǐ bù wěi,píng chéng yì liáng kǔ。

bēi cí jié hé qīn,jīn zēng fèng jiāo lǔ。

hé rú wǒ sòng xīng,zhǔ shèng qún lóng fǔ。

běi rén xiān qū xī,zī shì yǎn qián gǔ。

fāng jīn suī zhì píng,chè sāng wèi yīn yǔ。

hé hǎo níng kě shì,rén cái yào duō zhù。

gǔ lái zuì ěr guó,bá shí qiě dé wǔ。

shǔ yǒu guān jí zhāng,wú yòng zhōu yǔ lǔ。

duō shì jīn rú lín,cuò xīn yì qí chǔ。

wù yóu quán yào mén,yào yǐ gōng lùn jǔ。

huì dāng lüè xì kē,wú shǐ wèi wǎng gǔ。

shēn hóng zhí běn gēn,zhōu mì gù yǒu hù。

ēn róng yǒu gǎn jī,shī shè wú jǔ yǔ。

wén xī chún huà zhōng,yǒu chén yuē chéng jǔ。

fāng tián è dí qí,táng luò shēn xiǎn zǔ。

dāng qí jiàn cè chū,qún yì yì jiāo jǔ。

huáng xīn duàn bù huò,biān chéng qì àn dǔ。

wǎng shì kě wèi zé,míng shí qǐ wú chù。

guī mó yào jīng jiǔ,fèi quē yào rèn bǔ。

qì xiè yào xí shú,rén mín yào shēng jù。

wěi rèn guǒ bù yí,chán yán gǎn qīng tǔ。

shǒu wèi guǒ dé rén,chéng gōng yào yǒu xù。

shú wèi dāng jīn shí,shì wǒ kāi jī zǔ。

作者介绍

袁燮

宋 · 1144年 - 1224年

宋庆元府鄞县人,字和叔,号絜斋。师事陆九渊。孝宗淳熙八年进士。调江阴尉。浙西大饥,前往赈恤有方。宁宗即位,为太学正。庆元党禁起,以论去。召为都官郎官,迁司封郎官、国子祭酒。后为礼部侍郎。与丞相史弥远争议和事,被劾罢。起知温州,进直学士。卒谥正献。有《絜斋集》、《絜斋家塾书钞》等。

查看全部作品 →