寄武冈使君表兄

符竹剖千里,休戚系一方。

田里息愁叹,民安由吏良。

方今重兹选,俾近天子光。

临遣重丁宁,考察何精详。

吾兄富才业,敏锐锋莫当。

论事切时务,玉音屡褒扬。

都梁虽远郡,于今为边防。

帝曰惟汝谐,专城赖纪纲。

吾兄勤布宣,德意达穷乡。

朝夕念此民,启处几不遑。

世方急催科,下令严秋霜。

罢癃因鞭笞,男女失耕桑。

财货岂不足,众弊实蠹伤。

但能澄其源,府库有馀藏。

无告深可悯,盻盻将流亡。

根本不护惜,忍以斤斧戕。

吾兄独反是,属邑赖小康。

愿言坚此志,益使仁风翔。

此邦介荆蛮,其俗气禀刚。

宜以宽治之,驯扰狡与强。

用法人固畏,中心要易忘。

十步有茂草,多士咏思皇。

况有贤师儒,德行侔圭璋。

薰陶亦既久,济济观趋跄。

儒风果大振,邹鲁相颉颃。

为政有先务,本固末乃昌。

规模欲传后,计虑宜深长。

天下久无事,武备弛不张。

干戈朽且钝,卒伍骄而狂。

教习不可缓,常若赴敌场。

军阵日修明,奸宄敢陆梁。

塞下忧空虚,积粟乃金汤。

郡事无不宜,休誉寖以彰。

吾君不忘远,大明烛无疆。

承宣有如此,促召归周行。

嗟予寡所合,幽居空激昂。

每怀济川志,自愧非艅艎。

吾兄舍我去,矫首遥相望。

我怀不能已,作诗述肺肠。

微尘裨高山,可笑不自量。

相期配古人,岂徒出寻常。

努力进此道,千古垂芬芳。

罔俾循吏传,专美龚与黄。

拼音

fú zhú pōu qiān lǐ,xiū qī xì yī fāng。

tián lǐ xī chóu tàn,mín ān yóu lì liáng。

fāng jīn zhòng zī xuǎn,bǐ jìn tiān zi guāng。

lín qiǎn zhòng dīng níng,kǎo chá hé jīng xiáng。

wú xiōng fù cái yè,mǐn ruì fēng mò dāng。

lùn shì qiè shí wù,yù yīn lǚ bāo yáng。

dōu liáng suī yuǎn jùn,yú jīn wèi biān fáng。

dì yuē wéi rǔ xié,zhuān chéng lài jì gāng。

wú xiōng qín bù xuān,dé yì dá qióng xiāng。

cháo xī niàn cǐ mín,qǐ chù jǐ bù huáng。

shì fāng jí cuī kē,xià lìng yán qiū shuāng。

bà lóng yīn biān chī,nán nǚ shī gēng sāng。

cái huò qǐ bù zú,zhòng bì shí dù shāng。

dàn néng chéng qí yuán,fǔ kù yǒu yú cáng。

wú gào shēn kě mǐn,xì xì jiāng liú wáng。

gēn běn bù hù xī,rěn yǐ jīn fǔ qiāng。

wú xiōng dú fǎn shì,shǔ yì lài xiǎo kāng。

yuàn yán jiān cǐ zhì,yì shǐ rén fēng xiáng。

cǐ bāng jiè jīng mán,qí sú qì bǐng gāng。

yí yǐ kuān zhì zhī,xùn rǎo jiǎo yǔ qiáng。

yòng fǎ rén gù wèi,zhōng xīn yào yì wàng。

shí bù yǒu mào cǎo,duō shì yǒng sī huáng。

kuàng yǒu xián shī rú,dé xíng móu guī zhāng。

xūn táo yì jì jiǔ,jì jì guān qū qiāng。

rú fēng guǒ dà zhèn,zōu lǔ xiāng jié háng。

wèi zhèng yǒu xiān wù,běn gù mò nǎi chāng。

guī mó yù chuán hòu,jì lǜ yí shēn zhǎng。

tiān xià jiǔ wú shì,wǔ bèi chí bù zhāng。

gàn gē xiǔ qiě dùn,zú wǔ jiāo ér kuáng。

jiào xí bù kě huǎn,cháng ruò fù dí chǎng。

jūn zhèn rì xiū míng,jiān guǐ gǎn lù liáng。

sāi xià yōu kōng xū,jī sù nǎi jīn tāng。

jùn shì wú bù yí,xiū yù jìn yǐ zhāng。

wú jūn bù wàng yuǎn,dà míng zhú wú jiāng。

chéng xuān yǒu rú cǐ,cù zhào guī zhōu xíng。

jiē yǔ guǎ suǒ hé,yōu jū kōng jī áng。

měi huái jì chuān zhì,zì kuì fēi yú huáng。

wú xiōng shě wǒ qù,jiǎo shǒu yáo xiāng wàng。

wǒ huái bù néng yǐ,zuò shī shù fèi cháng。

wēi chén bì gāo shān,kě xiào bù zì liàng。

xiāng qī pèi gǔ rén,qǐ tú chū xún cháng。

nǔ lì jìn cǐ dào,qiān gǔ chuí fēn fāng。

wǎng bǐ xún lì chuán,zhuān měi gōng yǔ huáng。

作者介绍

袁燮

宋 · 1144年 - 1224年

宋庆元府鄞县人,字和叔,号絜斋。师事陆九渊。孝宗淳熙八年进士。调江阴尉。浙西大饥,前往赈恤有方。宁宗即位,为太学正。庆元党禁起,以论去。召为都官郎官,迁司封郎官、国子祭酒。后为礼部侍郎。与丞相史弥远争议和事,被劾罢。起知温州,进直学士。卒谥正献。有《絜斋集》、《絜斋家塾书钞》等。

查看全部作品 →