送姜子谦丞於潜

磻溪有君子,玉壶贮寒冰。

一朝辞旧隐,去为畿邑丞。

畿邑天下剧,赞府须贤能。

才刃肯尝试,心源先自澄。

古来人中杰,进德如川增。

规模百年后,感慨中夜兴。

终焉不碌碌,泰华高崚嶒。

君侯资敏达,而以古自绳。

嗜书殆成癖,几载鸡窗灯。

词场贾馀勇,先取蝥弧登。

成功不自伐,得善勤服膺。

筌蹄宁复顾,堂奥从今升。

时哉佐裁决,行矣蜚声称。

吾民久憔悴,德政先哀矜。

宁书考下下,莫忘心兢兢。

俯仰无愧怍,正直神所凭。

相期志远大,可但观飞腾。

久要忽语别,惨戚不自胜。

我无锦绣段,何以赠良朋。

一言布心腹,旧贯古所仍。

拼音

pán xī yǒu jūn zi,yù hú zhù hán bīng。

yī cháo cí jiù yǐn,qù wèi jī yì chéng。

jī yì tiān xià jù,zàn fǔ xū xián néng。

cái rèn kěn cháng shì,xīn yuán xiān zì chéng。

gǔ lái rén zhōng jié,jìn dé rú chuān zēng。

guī mó bǎi nián hòu,gǎn kǎi zhōng yè xīng。

zhōng yān bù lù lù,tài huá gāo léng céng。

jūn hóu zī mǐn dá,ér yǐ gǔ zì shéng。

shì shū dài chéng pǐ,jǐ zài jī chuāng dēng。

cí chǎng jiǎ yú yǒng,xiān qǔ máo hú dēng。

chéng gōng bù zì fá,dé shàn qín fú yīng。

quán tí níng fù gù,táng ào cóng jīn shēng。

shí zāi zuǒ cái jué,xíng yǐ fēi shēng chēng。

wú mín jiǔ qiáo cuì,dé zhèng xiān āi jīn。

níng shū kǎo xià xià,mò wàng xīn jīng jīng。

fǔ yǎng wú kuì zuò,zhèng zhí shén suǒ píng。

xiāng qī zhì yuǎn dà,kě dàn guān fēi téng。

jiǔ yào hū yǔ bié,cǎn qī bù zì shèng。

wǒ wú jǐn xiù duàn,hé yǐ zèng liáng péng。

yī yán bù xīn fù,jiù guàn gǔ suǒ réng。

作者介绍

袁燮

宋 · 1144年 - 1224年

宋庆元府鄞县人,字和叔,号絜斋。师事陆九渊。孝宗淳熙八年进士。调江阴尉。浙西大饥,前往赈恤有方。宁宗即位,为太学正。庆元党禁起,以论去。召为都官郎官,迁司封郎官、国子祭酒。后为礼部侍郎。与丞相史弥远争议和事,被劾罢。起知温州,进直学士。卒谥正献。有《絜斋集》、《絜斋家塾书钞》等。

查看全部作品 →