温其示梅诗用韵为谢兼简士特 李处权 宋 可喜刘郎鬓未霜,能容宋玉近东墙。自知老眼无春事,谁意穷途得夜光。前日桃园真有路,何时兰室可无香。便须一醉经千日,免作人间寸寸肠。 拼音 kě xǐ liú láng bìn wèi shuāng,néng róng sòng yù jìn dōng qiáng。zì zhī lǎo yǎn wú chūn shì,shuí yì qióng tú dé yè guāng。qián rì táo yuán zhēn yǒu lù,hé shí lán shì kě wú xiāng。biàn xū yī zuì jīng qiān rì,miǎn zuò rén jiān cùn cùn cháng。 作者介绍 李 李处权 宋 · ? - 1155年 宋徐州丰县人,徙江宁溧阳,字巽伯。李淑曾孙。徽宗宣和间,与陈恬、朱敦儒并以诗名。南渡后曾领三衢。卒年七十余。有《崧庵集》。 查看全部作品 →