和友人榴花

薰风吹绽绛香囊,碧玉丛中巧剪装。

刚对炎曦争灼烁,羞同凡卉竞芬芳。

动人来把骊珠吐,照眼潜将蜀锦张。

诗思为伊牵引煞,暗随蝴蝶梦池塘。

拼音

xūn fēng chuī zhàn jiàng xiāng náng,bì yù cóng zhōng qiǎo jiǎn zhuāng。

gāng duì yán xī zhēng zhuó shuò,xiū tóng fán huì jìng fēn fāng。

dòng rén lái bǎ lí zhū tǔ,zhào yǎn qián jiāng shǔ jǐn zhāng。

shī sī wèi yī qiān yǐn shā,àn suí hú dié mèng chí táng。

作者介绍

欧阳澈

宋 · 1091年 - 1127年

名或作彻。宋抚州崇仁人,字德明。钦宗靖康初,以布衣三次上书,力陈改革弊政、安边御敌之策,未被采纳。高宗即位,徒步至行在,伏阙上书,指斥宰臣黄潜善、汪伯彦主和误国,遂与太学生陈东同时被害。有《欧阳修撰集》。

查看全部作品 →