良臣会饮于仙庄话次颇闻俗子讥诃次前韵自解兼呈国镇

鸱夷载酒神仙宅,面作缬纹拚卷白。

饮馀指掌话平生,冷笑濡需同豕虱。

昆山片玉本无瑕,洗垢瘢痕任人索。

此中空洞贮天真,何止容卿数百人。

但见娄公容唾面,未应子路不知津。

会逢博物为鉴拔,太阿拂拭宁因循。

男儿强项不易屈,剪剪羞他拜望尘。

席门车辙多长者,虽不事事非长贫。

意详文赡诸儒慕,纷纷谁复师班固。

膏唇泽舌猎英华,立涸宛如沟浍雨。

缨冠门下谩峨峨,鲁国真儒自不多。

何时解榻挥金碗,陶然烂醉奚落河。

清狂浪语文字饮,不须罗袜衬凌波。

芙蓉仙人酒量阔,况有诗客相吟哦。

迎宾扫雪尚如何,乘兴扁舟须一过。

拼音

chī yí zài jiǔ shén xiān zhái,miàn zuò xié wén pàn juǎn bái。

yǐn yú zhǐ zhǎng huà píng shēng,lěng xiào rú xū tóng shǐ shī。

kūn shān piàn yù běn wú xiá,xǐ gòu bān hén rèn rén suǒ。

cǐ zhōng kōng dòng zhù tiān zhēn,hé zhǐ róng qīng shù bǎi rén。

dàn jiàn lóu gōng róng tuò miàn,wèi yīng zi lù bù zhī jīn。

huì féng bó wù wèi jiàn bá,tài ā fú shì níng yīn xún。

nán ér qiáng xiàng bù yì qū,jiǎn jiǎn xiū tā bài wàng chén。

xí mén chē zhé duō zhǎng zhě,suī bù shì shì fēi zhǎng pín。

yì xiáng wén shàn zhū rú mù,fēn fēn shuí fù shī bān gù。

gāo chún zé shé liè yīng huá,lì hé wǎn rú gōu huì yǔ。

yīng guān mén xià mán é é,lǔ guó zhēn rú zì bù duō。

hé shí jiě tà huī jīn wǎn,táo rán làn zuì xī luò hé。

qīng kuáng làng yǔ wén zì yǐn,bù xū luó wà chèn líng bō。

fú róng xiān rén jiǔ liàng kuò,kuàng yǒu shī kè xiāng yín ó。

yíng bīn sǎo xuě shàng rú hé,chéng xīng biǎn zhōu xū yī guò。

作者介绍

欧阳澈

宋 · 1091年 - 1127年

名或作彻。宋抚州崇仁人,字德明。钦宗靖康初,以布衣三次上书,力陈改革弊政、安边御敌之策,未被采纳。高宗即位,徒步至行在,伏阙上书,指斥宰臣黄潜善、汪伯彦主和误国,遂与太学生陈东同时被害。有《欧阳修撰集》。

查看全部作品 →