送吴教授古诗

公不见先朝谪仙李太白,晦迹嵩山号诗客。奇禽就掌食无猜,藉藉雄名振京国。

四明狂客素怜才,解龟换酒称奇特。白衣从此步花砖,秀拔儒林人所则。

煌煌文焰万丈长,散落人间伴明月。又不见昌黎巨儒韩退之,天才颖脱囊中锥。

反刓刬伪格以正,取心注手了无疑。横经太学明师道,质疑辨惑为蓍龟。

一言曲尽教育术,业精于勤荒于嬉。赫然千载誉愈尊,太山北斗谁敢欺。

二公才德冠天下,青史褒名卓难亚。读之每恨世不同,操彗无由渐德化。

延陵先生当盛时,卓荦英姿独继之。万言倚马亦何待,睥睨谪仙当并驰。

抵排异端志不拔,真欲砺行参昌黎。笔端绮靡追造化,胸中浩气蟠蛟螭。

壮年唾手拾高第,锦绣文章喧帝里。飘飘意气凌碧云,回视尘踪如脱屣。

龙墀承命来临川,绛帐谈经历数年。微言奥义潜启发,残膏剩馥多流传。

抠衣幸与诸生列,饫听绪言疑已决。自嗟管见如醯鸡,若非先生覆难彻。

惜哉虚往未实归,洗心方拟叩精微。夫何瓜代忽尔至,征航欲解归王畿。

秋风未晚莲吐香,莼美鲈肥正好尝。行矣景物供吟兴,剩摘佳篇投锦囊。

风月翰林能继踵,此去禁庭当擢用。传闻红叶满阶前,久俟高才能吟讽。

文章吏部既摩肩,声闻行当冠日边。愿为霖雨苏民望,庶使螭头压众贤。

鲰生荷德诚非浅,别拜谁能无眷恋。惟蕲爵过二唐贤,乃副承恩多士愿。

拼音

gōng bù jiàn xiān cháo zhé xiān lǐ tài bái,huì jì sōng shān hào shī kè。qí qín jiù zhǎng shí wú cāi,jí jí xióng míng zhèn jīng guó。

sì míng kuáng kè sù lián cái,jiě guī huàn jiǔ chēng qí tè。bái yī cóng cǐ bù huā zhuān,xiù bá rú lín rén suǒ zé。

huáng huáng wén yàn wàn zhàng zhǎng,sàn luò rén jiān bàn míng yuè。yòu bù jiàn chāng lí jù rú hán tuì zhī,tiān cái yǐng tuō náng zhōng zhuī。

fǎn wán chǎn wěi gé yǐ zhèng,qǔ xīn zhù shǒu le wú yí。héng jīng tài xué míng shī dào,zhì yí biàn huò wèi shī guī。

yī yán qū jǐn jiào yù shù,yè jīng yú qín huāng yú xī。hè rán qiān zài yù yù zūn,tài shān běi dòu shuí gǎn qī。

èr gōng cái dé guān tiān xià,qīng shǐ bāo míng zhuó nán yà。dú zhī měi hèn shì bù tóng,cāo huì wú yóu jiàn dé huà。

yán líng xiān shēng dāng shèng shí,zhuó luò yīng zī dú jì zhī。wàn yán yǐ mǎ yì hé dài,pì nì zhé xiān dāng bìng chí。

dǐ pái yì duān zhì bù bá,zhēn yù lì xíng cān chāng lí。bǐ duān qǐ mí zhuī zào huà,xiōng zhōng hào qì pán jiāo chī。

zhuàng nián tuò shǒu shí gāo dì,jǐn xiù wén zhāng xuān dì lǐ。piāo piāo yì qì líng bì yún,huí shì chén zōng rú tuō xǐ。

lóng chí chéng mìng lái lín chuān,jiàng zhàng tán jīng lì shù nián。wēi yán ào yì qián qǐ fā,cán gāo shèng fù duō liú chuán。

kōu yī xìng yǔ zhū shēng liè,yù tīng xù yán yí yǐ jué。zì jiē guǎn jiàn rú xī jī,ruò fēi xiān shēng fù nán chè。

xī zāi xū wǎng wèi shí guī,xǐ xīn fāng nǐ kòu jīng wēi。fū hé guā dài hū ěr zhì,zhēng háng yù jiě guī wáng jī。

qiū fēng wèi wǎn lián tǔ xiāng,chún měi lú féi zhèng hǎo cháng。xíng yǐ jǐng wù gōng yín xīng,shèng zhāi jiā piān tóu jǐn náng。

fēng yuè hàn lín néng jì zhǒng,cǐ qù jìn tíng dāng zhuó yòng。chuán wén hóng yè mǎn jiē qián,jiǔ qí gāo cái néng yín fěng。

wén zhāng lì bù jì mó jiān,shēng wén xíng dāng guān rì biān。yuàn wèi lín yǔ sū mín wàng,shù shǐ chī tóu yā zhòng xián。

zōu shēng hé dé chéng fēi qiǎn,bié bài shuí néng wú juàn liàn。wéi qí jué guò èr táng xián,nǎi fù chéng ēn duō shì yuàn。

作者介绍

欧阳澈

宋 · 1091年 - 1127年

名或作彻。宋抚州崇仁人,字德明。钦宗靖康初,以布衣三次上书,力陈改革弊政、安边御敌之策,未被采纳。高宗即位,徒步至行在,伏阙上书,指斥宰臣黄潜善、汪伯彦主和误国,遂与太学生陈东同时被害。有《欧阳修撰集》。

查看全部作品 →