校书朱君示及园居胜概新篇一轴皆有标目辄成长调格诗奉纪清䠱

姑苏右浙会,园榭森相望。

之子脱名锁,自主无何乡。

虚堂布遗经,周孔之文章。

静斋播风雅,弦音日洋洋。

吮毫濯曲溪,泚墨散芳塘。

抱琴独登台,望山闲涉冈。

钓渚阅游泳,竹路排青苍。

亭幽小勺迥,红白相低昂。

予此谢病归,旅吴岁月长。

常闻君园胜,欲往两足僵。

开缄味题咏,恍若披图详。

吾闻玉川子,破屋洛之阳。

东野废官守,止坐丛濑傍。

岂如吾子乐,游息蔼有方。

朝廷日清明,百官良弛张。

子既难其进,论撰亦有光。

退之谓子厚,穷久道益强。

文辞烨垂后,将相未可当。

穷愁乃著书,心志能浑刚。

倘来奚足恤,令名期自将。

拼音

gū sū yòu zhè huì,yuán xiè sēn xiāng wàng。

zhī zi tuō míng suǒ,zì zhǔ wú hé xiāng。

xū táng bù yí jīng,zhōu kǒng zhī wén zhāng。

jìng zhāi bō fēng yǎ,xián yīn rì yáng yáng。

shǔn háo zhuó qū xī,cǐ mò sàn fāng táng。

bào qín dú dēng tái,wàng shān xián shè gāng。

diào zhǔ yuè yóu yǒng,zhú lù pái qīng cāng。

tíng yōu xiǎo sháo jiǒng,hóng bái xiāng dī áng。

yǔ cǐ xiè bìng guī,lǚ wú suì yuè zhǎng。

cháng wén jūn yuán shèng,yù wǎng liǎng zú jiāng。

kāi jiān wèi tí yǒng,huǎng ruò pī tú xiáng。

wú wén yù chuān zi,pò wū luò zhī yáng。

dōng yě fèi guān shǒu,zhǐ zuò cóng lài bàng。

qǐ rú wú zi lè,yóu xī ǎi yǒu fāng。

cháo tíng rì qīng míng,bǎi guān liáng chí zhāng。

zi jì nán qí jìn,lùn zhuàn yì yǒu guāng。

tuì zhī wèi zi hòu,qióng jiǔ dào yì qiáng。

wén cí yè chuí hòu,jiāng xiāng wèi kě dāng。

qióng chóu nǎi zhù shū,xīn zhì néng hún gāng。

tǎng lái xī zú xù,lìng míng qī zì jiāng。

作者介绍

卢革

宋 · 1004年 - 1085年

宋湖州德清人,字仲辛。少聪颖有志。真宗天禧三年进士。仁宗庆历中知龚州,经画军需以御土族兵侵扰,以干练闻。历知婺、泉二州,除广东提点刑狱、福建及湖南转运使。神宗称其廉退,除知宣州。以光禄卿致仕,退居吴中

查看全部作品 →