送次卿兄还新安

闻君戒明发,值此深秋时。

相送碧山下,殷勤荐离卮。

与君夙通谱,况尔学同师。

所期在闻道,肯为矜文辞。

易通久沦没,遗书亦参差。

向非考亭翁,入德将焉施。

驾言各勇往,实践仍精思。

圣贤去千载,凛凛如在兹。

君归歙水上,岂徒事耘耔。

至言启茅塞,予方日孜孜。

拼音

wén jūn jiè míng fā,zhí cǐ shēn qiū shí。

xiāng sòng bì shān xià,yīn qín jiàn lí zhī。

yǔ jūn sù tōng pǔ,kuàng ěr xué tóng shī。

suǒ qī zài wén dào,kěn wèi jīn wén cí。

yì tōng jiǔ lún méi,yí shū yì cān chà。

xiàng fēi kǎo tíng wēng,rù dé jiāng yān shī。

jià yán gè yǒng wǎng,shí jiàn réng jīng sī。

shèng xián qù qiān zài,lǐn lǐn rú zài zī。

jūn guī shè shuǐ shàng,qǐ tú shì yún zǐ。

zhì yán qǐ máo sāi,yǔ fāng rì zī zī。

作者介绍

程端蒙

宋 · 1143年 - 1191年

宋饶州德兴人,一作鄱阳人,字正思,号蒙斋。朱熹门人。光宗淳熙七年补太学生。时禁洛学,上书责谏议大夫王自然疏斥正学。以对策不合罢去,自是不复应举。有《性理字训》、《毓蒙明训》、《学则》等。

查看全部作品 →