送终南道士还山

脱屣都门骨已仙,山中故物尚依然。

寒窗火伏烧丹灶,暖谷烟生种玉田。

一马看来齐万物,双龙化去历千年。

长生久视宁无诀,安得从师老后天。

拼音

tuō xǐ dōu mén gǔ yǐ xiān,shān zhōng gù wù shàng yī rán。

hán chuāng huǒ fú shāo dān zào,nuǎn gǔ yān shēng zhǒng yù tián。

yī mǎ kàn lái qí wàn wù,shuāng lóng huà qù lì qiān nián。

zhǎng shēng jiǔ shì níng wú jué,ān dé cóng shī lǎo hòu tiān。

作者介绍

程本立

明 · ? - 1402年

明浙江崇德人,字原道。程德刚子。洪武中举明经、秀才,授秦府引礼舍人,历长史,受累谪云南为吏。洪武三十一年征入翰林,预修《太祖实录》,迁右佥都御史。建文三年坐事贬官,仍留纂修。《实录》成,出为江西副使。未行,燕兵入京,自杀。

查看全部作品 →