和詹守二首

特迂千骑访柴门,多谢清朝皂盖臣。

肯为衰翁留竟日,顿令寒谷暖生春。

论心便觉尘襟豁,刮目仍观妙句新。

转盼又还成远别,相思后夜定伤神。

拼音

tè yū qiān qí fǎng chái mén,duō xiè qīng cháo zào gài chén。

kěn wèi shuāi wēng liú jìng rì,dùn lìng hán gǔ nuǎn shēng chūn。

lùn xīn biàn jué chén jīn huō,guā mù réng guān miào jù xīn。

zhuǎn pàn yòu hái chéng yuǎn bié,xiāng sī hòu yè dìng shāng shén。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →