偶苦耳聋

衰年已是病双瞳,那更新添两耳聋。

山外钟声元不到,窗前鸡唱亦难通。

便遭谤骂安能累,纵有笙歌也是空。

每恨肚皮从旧窄,而今却做得家翁。

拼音

shuāi nián yǐ shì bìng shuāng tóng,nà gèng xīn tiān liǎng ěr lóng。

shān wài zhōng shēng yuán bù dào,chuāng qián jī chàng yì nán tōng。

biàn zāo bàng mà ān néng lèi,zòng yǒu shēng gē yě shì kōng。

měi hèn dù pí cóng jiù zhǎi,ér jīn què zuò dé jiā wēng。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →