清明登白纻山

偷得铃斋半日闲,喜逢佳节漫追攀。

扶衰强策青藜杖,寻胜聊登白纻山。

远岫千重云出没,清溪一带水回环。

我来恨未穷游览,回首孤城落照间。

拼音

tōu dé líng zhāi bàn rì xián,xǐ féng jiā jié màn zhuī pān。

fú shuāi qiáng cè qīng lí zhàng,xún shèng liáo dēng bái zhù shān。

yuǎn xiù qiān zhòng yún chū méi,qīng xī yī dài shuǐ huí huán。

wǒ lái hèn wèi qióng yóu lǎn,huí shǒu gū chéng luò zhào jiān。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →