范丞相生日

天启中兴运,时生间世人。

岘山钟气象,汉水赋精神。

文采倾场屋,声猷耸缙绅。

千言医国策,一日致君身。

平步登黄阁,孤忠结紫宸。

圣心资启沃,帝业赖经纶。

嶷嶷文章伯,堂堂社稷臣。

威名腾异域,德泽遍斯民。

相越风流在,归秦意气伸。

有才俱擢用,靡事不咨询。

十载空天路,三年泽国滨。

宵衣方念远,皂盖且行春。

令下人咸喜,风行俗自淳。

一方新沐惠,四海旧依仁。

伫见飞还诏,重烦秉国钧。

从容扶日毂,慷慨扫边尘。

为相贤如此,当朝信绝伦。

邦人逢诞日,和气满城闉。

贵极才三纪,冬来始浃辰。

愿随灵寿杖,千岁阅庄椿。

拼音

tiān qǐ zhōng xīng yùn,shí shēng jiān shì rén。

xiàn shān zhōng qì xiàng,hàn shuǐ fù jīng shén。

wén cǎi qīng chǎng wū,shēng yóu sǒng jìn shēn。

qiān yán yī guó cè,yī rì zhì jūn shēn。

píng bù dēng huáng gé,gū zhōng jié zǐ chén。

shèng xīn zī qǐ wò,dì yè lài jīng lún。

yí yí wén zhāng bó,táng táng shè jì chén。

wēi míng téng yì yù,dé zé biàn sī mín。

xiāng yuè fēng liú zài,guī qín yì qì shēn。

yǒu cái jù zhuó yòng,mí shì bù zī xún。

shí zài kōng tiān lù,sān nián zé guó bīn。

xiāo yī fāng niàn yuǎn,zào gài qiě xíng chūn。

lìng xià rén xián xǐ,fēng xíng sú zì chún。

yī fāng xīn mù huì,sì hǎi jiù yī rén。

zhù jiàn fēi hái zhào,zhòng fán bǐng guó jūn。

cóng róng fú rì gǔ,kāng kǎi sǎo biān chén。

wèi xiāng xián rú cǐ,dāng cháo xìn jué lún。

bāng rén féng dàn rì,hé qì mǎn chéng yīn。

guì jí cái sān jì,dōng lái shǐ jiā chén。

yuàn suí líng shòu zhàng,qiān suì yuè zhuāng chūn。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →