和陶赴假还江陵夜行途口韵寄江朝宗

居闲岁月久,万事心已冥。

独于同调人,独未能忘情。

忆昔桂花发,君来访柴荆。

把酒坐花下,欢然话平生。

今年秋更好,花还照眼明。

无由共清赏,幽恨已难平。

那闻遭横议,意颇悔西征。

既不乐朝市,却思岩石耕。

古来未遇者,宁免寸禄荣。

要当且隐忍,勉强就功名。

拼音

jū xián suì yuè jiǔ,wàn shì xīn yǐ míng。

dú yú tóng diào rén,dú wèi néng wàng qíng。

yì xī guì huā fā,jūn lái fǎng chái jīng。

bǎ jiǔ zuò huā xià,huān rán huà píng shēng。

jīn nián qiū gèng hǎo,huā hái zhào yǎn míng。

wú yóu gòng qīng shǎng,yōu hèn yǐ nán píng。

nà wén zāo héng yì,yì pǒ huǐ xī zhēng。

jì bù lè cháo shì,què sī yán shí gēng。

gǔ lái wèi yù zhě,níng miǎn cùn lù róng。

yào dāng qiě yǐn rěn,miǎn qiáng jiù gōng míng。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →