忧居杜门久废笔砚兹因卜筑辄有所感不免破戒作数语呈诸亲友

平生事幽讨,性与山水便。

晚岁辟三径,颇喜得地偏。

远不去桑梓,近与松楸连。

青山枕其后,流水绕其前。

群山更簇簇,左右相周旋。

栋宇虽未立,气象已足观。

旁人笑我拙,空囊无一钱。

何苦欲架屋,作此烦恼缘。

我岂不自知,老去将终焉。

游居与寝卧,安可无数椽。

人生七十稀,自古尝有言。

我今五十七,髭鬓已皤然。

纵使此身健,前去能几年。

仕宦虽龃龉,亦复忝蕃宣。

向来为亲养,犹或强著鞭。

今既成永感,前事都弃捐。

傥或未死灭,誓将老林泉。

遂此卜筑志,闭门日高眠。

栽花满我屋,种竹环我园。

山上创一堂,湖中具一船。

从容与亲旧,取次中圣贤。

虽无万钟禄,虽无二顷田。

胸中富丘壑,眼界饱风烟。

自足了一世,此外休问天。

拼音

píng shēng shì yōu tǎo,xìng yǔ shān shuǐ biàn。

wǎn suì pì sān jìng,pǒ xǐ dé dì piān。

yuǎn bù qù sāng zǐ,jìn yǔ sōng qiū lián。

qīng shān zhěn qí hòu,liú shuǐ rào qí qián。

qún shān gèng cù cù,zuǒ yòu xiāng zhōu xuán。

dòng yǔ suī wèi lì,qì xiàng yǐ zú guān。

páng rén xiào wǒ zhuō,kōng náng wú yī qián。

hé kǔ yù jià wū,zuò cǐ fán nǎo yuán。

wǒ qǐ bù zì zhī,lǎo qù jiāng zhōng yān。

yóu jū yǔ qǐn wò,ān kě wú shù chuán。

rén shēng qī shí xī,zì gǔ cháng yǒu yán。

wǒ jīn wǔ shí qī,zī bìn yǐ pó rán。

zòng shǐ cǐ shēn jiàn,qián qù néng jǐ nián。

shì huàn suī jǔ yǔ,yì fù tiǎn fān xuān。

xiàng lái wèi qīn yǎng,yóu huò qiáng zhù biān。

jīn jì chéng yǒng gǎn,qián shì dōu qì juān。

tǎng huò wèi sǐ miè,shì jiāng lǎo lín quán。

suì cǐ bo zhù zhì,bì mén rì gāo mián。

zāi huā mǎn wǒ wū,zhǒng zhú huán wǒ yuán。

shān shàng chuàng yī táng,hú zhōng jù yī chuán。

cóng róng yǔ qīn jiù,qǔ cì zhōng shèng xián。

suī wú wàn zhōng lù,suī wú èr qǐng tián。

xiōng zhōng fù qiū hè,yǎn jiè bǎo fēng yān。

zì zú le yī shì,cǐ wài xiū wèn tiān。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →