湖山遣兴

我在小西湖,浩渺仍清旷。

大旱未尝枯,久雨亦不涨。

灌溉数千顷,无欠亦无长。

中有十里荷,花开密相傍。

疑若水仙游,波间张供帐。

既列万红妆,复陈千彩仗。

风细月明时,天香互飘荡。

纵有老画师,丹青难髣像。

我心如死灰,万事俱废忘。

独于此留情,曾不忘一饷。

日日绕岸行,踏破屐几緉。

无以寄幽怀,诛茅聊小创。

开窗面湖光,纳此无尽藏。

冀得日临赋,少效陶元亮。

用以偿素心,庶不孤雅尚。

每自谓生前,足可供酬唱。

偶未脱世缘,一出成牵强。

红尘四十年,白发三千丈。

劳力复劳心,时时婴拙恙。

梦寝到湖边,恨无缩地杖。

迨今始归休,挂冠老湖上。

坐看水中天,依然涵万象。

近树与远山,倒引还弥望。

惊湍泻两闸,飞瀑来千嶂。

沙头鸥鹭集,水面龟鱼漾。

似认旧主人,有意来相向。

时方夏初临,雨霁天风扬。

日影烘微云,水纹生细浪。

徘徊至夕阳,迤逦扁舟放。

恍觉此身轻,有如在昆阆。

我病虽不饮,亦为倾家酿。

酒酣逸兴来,怀抱益舒畅。

嗟我本寒儒,百种无一样。

晚有田与园,所得已过当。

今更享此湖,重惭逾分量。

是岂人之力,无乃天所贶。

惟是顽钝姿,年衰多俗状。

尘痕满衣襟,揽镜空感怆。

要当尽洗濯,见我本来相。

心迹喜双清,从人诧官况。

拼音

wǒ zài xiǎo xī hú,hào miǎo réng qīng kuàng。

dà hàn wèi cháng kū,jiǔ yǔ yì bù zhǎng。

guàn gài shù qiān qǐng,wú qiàn yì wú zhǎng。

zhōng yǒu shí lǐ hé,huā kāi mì xiāng bàng。

yí ruò shuǐ xiān yóu,bō jiān zhāng gōng zhàng。

jì liè wàn hóng zhuāng,fù chén qiān cǎi zhàng。

fēng xì yuè míng shí,tiān xiāng hù piāo dàng。

zòng yǒu lǎo huà shī,dān qīng nán fǎng xiàng。

wǒ xīn rú sǐ huī,wàn shì jù fèi wàng。

dú yú cǐ liú qíng,céng bù wàng yī xiǎng。

rì rì rào àn xíng,tà pò jī jǐ liǎng。

wú yǐ jì yōu huái,zhū máo liáo xiǎo chuàng。

kāi chuāng miàn hú guāng,nà cǐ wú jǐn cáng。

jì dé rì lín fù,shǎo xiào táo yuán liàng。

yòng yǐ cháng sù xīn,shù bù gū yǎ shàng。

měi zì wèi shēng qián,zú kě gōng chóu chàng。

ǒu wèi tuō shì yuán,yī chū chéng qiān qiáng。

hóng chén sì shí nián,bái fā sān qiān zhàng。

láo lì fù láo xīn,shí shí yīng zhuō yàng。

mèng qǐn dào hú biān,hèn wú suō dì zhàng。

dài jīn shǐ guī xiū,guà guān lǎo hú shàng。

zuò kàn shuǐ zhōng tiān,yī rán hán wàn xiàng。

jìn shù yǔ yuǎn shān,dào yǐn hái mí wàng。

jīng tuān xiè liǎng zhá,fēi pù lái qiān zhàng。

shā tóu ōu lù jí,shuǐ miàn guī yú yàng。

shì rèn jiù zhǔ rén,yǒu yì lái xiāng xiàng。

shí fāng xià chū lín,yǔ jì tiān fēng yáng。

rì yǐng hōng wēi yún,shuǐ wén shēng xì làng。

pái huái zhì xī yáng,yí lǐ biǎn zhōu fàng。

huǎng jué cǐ shēn qīng,yǒu rú zài kūn láng。

wǒ bìng suī bù yǐn,yì wèi qīng jiā niàng。

jiǔ hān yì xīng lái,huái bào yì shū chàng。

jiē wǒ běn hán rú,bǎi zhǒng wú yī yàng。

wǎn yǒu tián yǔ yuán,suǒ dé yǐ guò dāng。

jīn gèng xiǎng cǐ hú,zhòng cán yú fēn liàng。

shì qǐ rén zhī lì,wú nǎi tiān suǒ kuàng。

wéi shì wán dùn zī,nián shuāi duō sú zhuàng。

chén hén mǎn yī jīn,lǎn jìng kōng gǎn chuàng。

yào dāng jǐn xǐ zhuó,jiàn wǒ běn lái xiāng。

xīn jì xǐ shuāng qīng,cóng rén chà guān kuàng。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →