机简堂自隐静归为万年主人访余林下相与道旧因以述怀

吾乡本仙窟,石井尤奇特。

民物生其间,古来盖千亿。

惟师与我家,所居共阡陌。

少小初无殊,长乃分儒释。

术业虽不同,于道俱有得。

师为方外游,声价已籍籍。

象教久衰微,赖师振业席。

炉鞴与钳锤,信有弥天力。

果续佛慧命,作大善知识。

我虽登禁涂,无功亦无德。

但有忧国心,徒劳竟何益。

挂冠归林下,面亦无惭色。

知心独有师,相视笑莫逆。

每思共谈玄,倾倒此胸臆。

江浙遥相望,恨不生羽翼。

昨朝忽惠然,得得访泉石。

一见双眼明,欢喜几折屐。

第念我与师,彼此头颅白。

世路方艰难,老去合休息。

师既归故乡,不应复他适。

愿言却世缘,来伴我幽寂。

相看成二老,永为闾里式。

拼音

wú xiāng běn xiān kū,shí jǐng yóu qí tè。

mín wù shēng qí jiān,gǔ lái gài qiān yì。

wéi shī yǔ wǒ jiā,suǒ jū gòng qiān mò。

shǎo xiǎo chū wú shū,zhǎng nǎi fēn rú shì。

shù yè suī bù tóng,yú dào jù yǒu dé。

shī wèi fāng wài yóu,shēng jià yǐ jí jí。

xiàng jiào jiǔ shuāi wēi,lài shī zhèn yè xí。

lú bèi yǔ qián chuí,xìn yǒu mí tiān lì。

guǒ xù fú huì mìng,zuò dà shàn zhī shí。

wǒ suī dēng jìn tú,wú gōng yì wú dé。

dàn yǒu yōu guó xīn,tú láo jìng hé yì。

guà guān guī lín xià,miàn yì wú cán sè。

zhī xīn dú yǒu shī,xiāng shì xiào mò nì。

měi sī gòng tán xuán,qīng dào cǐ xiōng yì。

jiāng zhè yáo xiāng wàng,hèn bù shēng yǔ yì。

zuó cháo hū huì rán,dé dé fǎng quán shí。

yī jiàn shuāng yǎn míng,huān xǐ jǐ zhé jī。

dì niàn wǒ yǔ shī,bǐ cǐ tóu lú bái。

shì lù fāng jiān nán,lǎo qù hé xiū xī。

shī jì guī gù xiāng,bù yīng fù tā shì。

yuàn yán què shì yuán,lái bàn wǒ yōu jì。

xiāng kàn chéng èr lǎo,yǒng wèi lǘ lǐ shì。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →