叶性之有诗纪十五夜之集因用来韵

人生重行乐,乐事古难全。

有如天边月,多阙还少圆。

又如牛女星,会合动经年。

今夕群贤集,定知非偶然。

顾我老多病,要路懒著鞭。

年年上章疏,只丐早归田。

赖天怜此意,得遂性所便。

归来小西湖,湖水清且涟。

吾庐在其上,可濯仍可沿。

一望兴无尽,十里开红莲。

风前波渺渺,雨后竹娟娟。

到此百念灭,已是卜终焉。

但恨乏胜侣,使我心悬悬。

今得与公辈,共上泛湖船。

载月娱清夜,同醉壶中天。

虽无管弦奏,虽无罗绮筵。

看此水与月,自足中圣贤。

况复座上客,尽如珠玉联。

其间有老匠,自旧称诗仙。

饮散出佳句,为我写由拳。

纪此一时胜,付与山水传。

合当风月夕,更结一笑缘。

拼音

rén shēng zhòng xíng lè,lè shì gǔ nán quán。

yǒu rú tiān biān yuè,duō quē hái shǎo yuán。

yòu rú niú nǚ xīng,huì hé dòng jīng nián。

jīn xī qún xián jí,dìng zhī fēi ǒu rán。

gù wǒ lǎo duō bìng,yào lù lǎn zhù biān。

nián nián shàng zhāng shū,zhǐ gài zǎo guī tián。

lài tiān lián cǐ yì,dé suì xìng suǒ biàn。

guī lái xiǎo xī hú,hú shuǐ qīng qiě lián。

wú lú zài qí shàng,kě zhuó réng kě yán。

yī wàng xīng wú jǐn,shí lǐ kāi hóng lián。

fēng qián bō miǎo miǎo,yǔ hòu zhú juān juān。

dào cǐ bǎi niàn miè,yǐ shì bo zhōng yān。

dàn hèn fá shèng lǚ,shǐ wǒ xīn xuán xuán。

jīn dé yǔ gōng bèi,gòng shàng fàn hú chuán。

zài yuè yú qīng yè,tóng zuì hú zhōng tiān。

suī wú guǎn xián zòu,suī wú luó qǐ yán。

kàn cǐ shuǐ yǔ yuè,zì zú zhōng shèng xián。

kuàng fù zuò shàng kè,jǐn rú zhū yù lián。

qí jiān yǒu lǎo jiàng,zì jiù chēng shī xiān。

yǐn sàn chū jiā jù,wèi wǒ xiě yóu quán。

jì cǐ yī shí shèng,fù yǔ shān shuǐ chuán。

hé dāng fēng yuè xī,gèng jié yī xiào yuán。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →