述怀

我爱白乐天,千载共称贤。

行年七十五,奄忽遂溘先。

我爱范忠宣,一代名德全。

年龄甫至此,亦复成弃捐。

二公虽已逝,四海至今传。

顾我百无事,幸及二公年。

今夏疾疢作,已分归黄泉。

偶然得无事,固荷天见怜。

但我有一语,恰欲与天言。

有生则有死,如行者言旋。

我是久行客,亦自应息肩。

念人处一世,动为世网缠。

开口罕欢笑,触绪多忧煎。

纵使至百岁,终困尘俗缘。

不如早瞑目,庶以全吾天。

是非与宠辱,总不到我前。

一心亦安静,却得返自然。

况我办归计,久已卜新阡。

拼音

wǒ ài bái lè tiān,qiān zài gòng chēng xián。

xíng nián qī shí wǔ,yǎn hū suì kè xiān。

wǒ ài fàn zhōng xuān,yī dài míng dé quán。

nián líng fǔ zhì cǐ,yì fù chéng qì juān。

èr gōng suī yǐ shì,sì hǎi zhì jīn chuán。

gù wǒ bǎi wú shì,xìng jí èr gōng nián。

jīn xià jí chèn zuò,yǐ fēn guī huáng quán。

ǒu rán dé wú shì,gù hé tiān jiàn lián。

dàn wǒ yǒu yī yǔ,qià yù yǔ tiān yán。

yǒu shēng zé yǒu sǐ,rú xíng zhě yán xuán。

wǒ shì jiǔ xíng kè,yì zì yīng xī jiān。

niàn rén chù yī shì,dòng wèi shì wǎng chán。

kāi kǒu hǎn huān xiào,chù xù duō yōu jiān。

zòng shǐ zhì bǎi suì,zhōng kùn chén sú yuán。

bù rú zǎo míng mù,shù yǐ quán wú tiān。

shì fēi yǔ chǒng rǔ,zǒng bù dào wǒ qián。

yī xīn yì ān jìng,què dé fǎn zì rán。

kuàng wǒ bàn guī jì,jiǔ yǐ bo xīn qiān。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →