吕丞相生日

日躔析木当良月,辰象煌煌森罗列。

忽惊昴宿下天来,果向明时作人杰。

巍巍德望冠簪缨,鲁国真儒独擅名。

五百年来世希有,端为社稷万人生。

胸中素抱经纶术,致身便欲扶王室。

不学磻溪坐钓矶,洗光直取虞渊日。

艰难将相罕全才,天使我公居上台。

公能以道佐人主,四海俱知天意回。

苍生政尔资霖雨,未许超然成独处。

伫看丹诏下严宸,会见敖叔三相楚。

向来忠烈已无前,此去勋庸非偶然。

便使呼韩朝魏阙,直须光复旧山川。

富贵功名人所欲,世间万事今合足。

龙门客至亦何言,独有长年为公祝。

但愿我公如汾阳,二十四考中书堂。

他年更伴赤松游,永作汉家张子房。

拼音

rì chán xī mù dāng liáng yuè,chén xiàng huáng huáng sēn luó liè。

hū jīng mǎo sù xià tiān lái,guǒ xiàng míng shí zuò rén jié。

wēi wēi dé wàng guān zān yīng,lǔ guó zhēn rú dú shàn míng。

wǔ bǎi nián lái shì xī yǒu,duān wèi shè jì wàn rén shēng。

xiōng zhōng sù bào jīng lún shù,zhì shēn biàn yù fú wáng shì。

bù xué pán xī zuò diào jī,xǐ guāng zhí qǔ yú yuān rì。

jiān nán jiāng xiāng hǎn quán cái,tiān shǐ wǒ gōng jū shàng tái。

gōng néng yǐ dào zuǒ rén zhǔ,sì hǎi jù zhī tiān yì huí。

cāng shēng zhèng ěr zī lín yǔ,wèi xǔ chāo rán chéng dú chù。

zhù kàn dān zhào xià yán chén,huì jiàn áo shū sān xiāng chǔ。

xiàng lái zhōng liè yǐ wú qián,cǐ qù xūn yōng fēi ǒu rán。

biàn shǐ hū hán cháo wèi quē,zhí xū guāng fù jiù shān chuān。

fù guì gōng míng rén suǒ yù,shì jiān wàn shì jīn hé zú。

lóng mén kè zhì yì hé yán,dú yǒu zhǎng nián wèi gōng zhù。

dàn yuàn wǒ gōng rú fén yáng,èr shí sì kǎo zhōng shū táng。

tā nián gèng bàn chì sōng yóu,yǒng zuò hàn jiā zhāng zi fáng。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →