又和谢良辅惠箭笋

卜得幽居山绕屋,四围景物何纷郁。

门前掩映百垂杨,墙里回环万修竹。

风来花气竞薰人,日出鸟声浑满谷。

檐前花树尽堪攀,砌下清泉常可掬。

暮年得此复何求,但闭柴荆理松菊。

客至草草具杯盘,随分烹炮荐鱼肉。

野人颇厌近腥膻,长苦春蔬餐不足。

固知竹箭已抽萌,玉箸琼簪破苔绿。

非君好事远寄将,安得今朝充我腹。

礼勤意厚已难当,仍出长篇相付嘱。

嗟予朴拙岂知诗,只觉珠玑照双目。

朝吟夕咏自忘疲,虽欲安眠眠不熟。

起来烂煮饱枯肠,尽却韭菹并豆粥。

人生嗜好固不同,此味定知人共欲。

第惭作报乏琼瑶,恶语虽多漫盈牍。

拼音

bo dé yōu jū shān rào wū,sì wéi jǐng wù hé fēn yù。

mén qián yǎn yìng bǎi chuí yáng,qiáng lǐ huí huán wàn xiū zhú。

fēng lái huā qì jìng xūn rén,rì chū niǎo shēng hún mǎn gǔ。

yán qián huā shù jǐn kān pān,qì xià qīng quán cháng kě jū。

mù nián dé cǐ fù hé qiú,dàn bì chái jīng lǐ sōng jú。

kè zhì cǎo cǎo jù bēi pán,suí fēn pēng pào jiàn yú ròu。

yě rén pǒ yàn jìn xīng shān,zhǎng kǔ chūn shū cān bù zú。

gù zhī zhú jiàn yǐ chōu méng,yù zhù qióng zān pò tái lǜ。

fēi jūn hǎo shì yuǎn jì jiāng,ān dé jīn cháo chōng wǒ fù。

lǐ qín yì hòu yǐ nán dāng,réng chū zhǎng piān xiāng fù zhǔ。

jiē yǔ pǔ zhuō qǐ zhī shī,zhǐ jué zhū jī zhào shuāng mù。

cháo yín xī yǒng zì wàng pí,suī yù ān mián mián bù shú。

qǐ lái làn zhǔ bǎo kū cháng,jǐn què jiǔ jū bìng dòu zhōu。

rén shēng shì hǎo gù bù tóng,cǐ wèi dìng zhī rén gòng yù。

dì cán zuò bào fá qióng yáo,è yǔ suī duō màn yíng dú。

作者介绍

吴芾

宋 · 1104年 - 1183年

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。

查看全部作品 →