春晴

寒斋浅酌喜新晴,绝倒湘累赋独醒。

清坐苦无佳客话,朗吟生怕俗人听。

五湖四海双尘屐,万壑千岩一画屏。

云雨从来翻覆手,黄昏更看照泥星。

拼音

hán zhāi qiǎn zhuó xǐ xīn qíng,jué dào xiāng lèi fù dú xǐng。

qīng zuò kǔ wú jiā kè huà,lǎng yín shēng pà sú rén tīng。

wǔ hú sì hǎi shuāng chén jī,wàn hè qiān yán yī huà píng。

yún yǔ cóng lái fān fù shǒu,huáng hūn gèng kàn zhào ní xīng。

作者介绍

胡仲弓

宋 · ? - ?

宋太原清源人,字希圣,号苇航。以进士历官县令。不久罢归,浪迹以终。有《苇航漫游稿》。

查看全部作品 →