题雍和堂

元功播万有,洪纤各秀颖。

一或疵疠之,槁乾例榛梗。

是身储至和,举世乏妙领。

粹然太丘裔,父子皆秀整。

学自付衣钵,刃不留綮肯。

文字长少苏,智趣大小耿。

翛然诗礼庭,翩度脊令影。

穆穆埙篪春,矫矫尘务屏。

会看蝉嫣去,滋味调九鼎。

彼哉夸毗子,肝胆作蛙黾。

斯焉世宗师,胡不日三请。

拼音

yuán gōng bō wàn yǒu,hóng xiān gè xiù yǐng。

yī huò cī lì zhī,gǎo qián lì zhēn gěng。

shì shēn chǔ zhì hé,jǔ shì fá miào lǐng。

cuì rán tài qiū yì,fù zi jiē xiù zhěng。

xué zì fù yī bō,rèn bù liú qǐ kěn。

wén zì zhǎng shǎo sū,zhì qù dà xiǎo gěng。

xiāo rán shī lǐ tíng,piān dù jí lìng yǐng。

mù mù xūn chí chūn,jiǎo jiǎo chén wù píng。

huì kàn chán yān qù,zī wèi diào jiǔ dǐng。

bǐ zāi kuā pí zi,gān dǎn zuò wā mǐn。

sī yān shì zōng shī,hú bù rì sān qǐng。

作者介绍

陈造

宋 · 1133年 - 1203年

宋高邮人,字唐卿。孝宗淳熙二年进士。官至淮南西路安抚司参议。与世多龃龉,自以为无补于世,置之江湖乃宜。遂号江湖长翁。善为文。有《江湖长翁集》。

查看全部作品 →