题通明堂

世儒困墙面,窒外由蔽中。

一理有朝澈,八窗自玲珑。

公无末俗病,人识古贤风。

照物鉴绝尘,与世云行空。

似闻虚白室,略与公心同。

彼哉坏陂老,史语宁所蒙。

吾知泚笔意,千载端为公。

拼音

shì rú kùn qiáng miàn,zhì wài yóu bì zhōng。

yī lǐ yǒu cháo chè,bā chuāng zì líng lóng。

gōng wú mò sú bìng,rén shí gǔ xián fēng。

zhào wù jiàn jué chén,yǔ shì yún xíng kōng。

shì wén xū bái shì,lüè yǔ gōng xīn tóng。

bǐ zāi huài bēi lǎo,shǐ yǔ níng suǒ méng。

wú zhī cǐ bǐ yì,qiān zài duān wèi gōng。

作者介绍

陈造

宋 · 1133年 - 1203年

宋高邮人,字唐卿。孝宗淳熙二年进士。官至淮南西路安抚司参议。与世多龃龉,自以为无补于世,置之江湖乃宜。遂号江湖长翁。善为文。有《江湖长翁集》。

查看全部作品 →