记梦示师是

青灯寒夜思吾乡,合眼便坐吾家堂。

阿丁烱然目如水,彩服蹁跹趋我傍。

中心喜之谬督过,还为遨嬉废书课。

指似斜日西窗红,小赋未破书未供。

向渠不敢恩胜义,亦怜忸缩不自容。

蝶蜚鹿失忽惊寤,摵摵霜风在庭树。

几时笔力跨乃父,与汝相忘不关虑。

拼音

qīng dēng hán yè sī wú xiāng,hé yǎn biàn zuò wú jiā táng。

ā dīng jiǒng rán mù rú shuǐ,cǎi fú pián xiān qū wǒ bàng。

zhōng xīn xǐ zhī miù dū guò,hái wèi áo xī fèi shū kè。

zhǐ shì xié rì xī chuāng hóng,xiǎo fù wèi pò shū wèi gōng。

xiàng qú bù gǎn ēn shèng yì,yì lián niǔ suō bù zì róng。

dié fēi lù shī hū jīng wù,shè shè shuāng fēng zài tíng shù。

jǐ shí bǐ lì kuà nǎi fù,yǔ rǔ xiāng wàng bù guān lǜ。

作者介绍

陈造

宋 · 1133年 - 1203年

宋高邮人,字唐卿。孝宗淳熙二年进士。官至淮南西路安抚司参议。与世多龃龉,自以为无补于世,置之江湖乃宜。遂号江湖长翁。善为文。有《江湖长翁集》。

查看全部作品 →