浮碇冈

洪水未必能流山,别岛安得居人间。

扶桑夜半光吐焰,铜龙白昼飞尘寰。

初闻其事惊且异,传言岂或流千蛮。

试将图牒为考订,山中记载皆班班。

扶藜喜作山中行,胜处不复愁天悭。

楼台自是人隔绝,峰岫直与天回环。

凭虚搜冥一眺望,日观朱明两山向。

乃知云浮山更浮,二山总在三山上。

从来凡眼不见识,怪怪奇奇千万状。

我疑灵窦皆国宝,不待山人留心匠。

丹崖佛迹直末耳,天巩名山世基仗。

干戈昔为闻马嵬,有坛百尺那能开。

坐中一笑失道士,国势随灭如烟埃。

清庙祀典岁岁举,庆基福地源源来。

愿将此山比南山,歌诗直纪山之隈。

拼音

hóng shuǐ wèi bì néng liú shān,bié dǎo ān dé jū rén jiān。

fú sāng yè bàn guāng tǔ yàn,tóng lóng bái zhòu fēi chén huán。

chū wén qí shì jīng qiě yì,chuán yán qǐ huò liú qiān mán。

shì jiāng tú dié wèi kǎo dìng,shān zhōng jì zài jiē bān bān。

fú lí xǐ zuò shān zhōng xíng,shèng chù bù fù chóu tiān qiān。

lóu tái zì shì rén gé jué,fēng xiù zhí yǔ tiān huí huán。

píng xū sōu míng yī tiào wàng,rì guān zhū míng liǎng shān xiàng。

nǎi zhī yún fú shān gèng fú,èr shān zǒng zài sān shān shàng。

cóng lái fán yǎn bù jiàn shí,guài guài qí qí qiān wàn zhuàng。

wǒ yí líng dòu jiē guó bǎo,bù dài shān rén liú xīn jiàng。

dān yá fú jì zhí mò ěr,tiān gǒng míng shān shì jī zhàng。

gàn gē xī wèi wén mǎ wéi,yǒu tán bǎi chǐ nà néng kāi。

zuò zhōng yī xiào shī dào shì,guó shì suí miè rú yān āi。

qīng miào sì diǎn suì suì jǔ,qìng jī fú dì yuán yuán lái。

yuàn jiāng cǐ shān bǐ nán shān,gē shī zhí jì shān zhī wēi。

作者介绍

傅烈

宋 · ? - ?

宋泉州晋江人,字承仲。宁宗庆元间进士。以《易》学名家。嘉定十年以宣教郎知广东保昌县,历惠州教授,知循州,有善政。

查看全部作品 →