奉和宫使内翰佳什

老来乞得奉祠宫,退食何妨不自公。

任使世情分冷暖,无劳品秩论穹崇。

功名至此休看镜,战伐于今喜挂弓。

梨枣具陈呼稚子,笙歌闲作乐衰翁。

芳菲莫负三春赏,聚散难逢一笑同。

小圃栽培粗伦理,频须把酒殢东风。

拼音

lǎo lái qǐ dé fèng cí gōng,tuì shí hé fáng bù zì gōng。

rèn shǐ shì qíng fēn lěng nuǎn,wú láo pǐn zhì lùn qióng chóng。

gōng míng zhì cǐ xiū kàn jìng,zhàn fá yú jīn xǐ guà gōng。

lí zǎo jù chén hū zhì zi,shēng gē xián zuò lè shuāi wēng。

fāng fēi mò fù sān chūn shǎng,jù sàn nán féng yī xiào tóng。

xiǎo pǔ zāi péi cū lún lǐ,pín xū bǎ jiǔ tì dōng fēng。

作者介绍

郭仲荀

宋 · ? - 1145年

郭仲荀,为检校少保,知明州(同上书卷六八)。五年,为检校少傅,提举太平观(同上书卷八八)。九年,迁太尉,充东京同留守(同上书卷一二六)。十年,知镇江府(同上书卷一三五)。十五年,卒于台州(同上书卷一八五)。今录诗三首。

查看全部作品 →