用韵酬常之才叔

西山爽气挟莲峰,碍眼何尝恕箨龙。

近种猫头未成竹,拟求人面替扶筇。

春归意绪愁千斛,病起情悰酒一钟。

莫话朝鸡萌妄想,形骸老丑若为容。

拼音

xī shān shuǎng qì xié lián fēng,ài yǎn hé cháng shù tuò lóng。

jìn zhǒng māo tóu wèi chéng zhú,nǐ qiú rén miàn tì fú qióng。

chūn guī yì xù chóu qiān hú,bìng qǐ qíng cóng jiǔ yī zhōng。

mò huà cháo jī méng wàng xiǎng,xíng hái lǎo chǒu ruò wèi róng。

作者介绍

许及之

宋 · ? - 1209年

宋温州永嘉人,字深甫。孝宗隆兴元年进士。知分宜县。历官诸军审计、宗正簿、太常少卿、淮南转运判官兼淮东提点刑狱、大理少卿。宁宗立,擢吏部尚书兼给事中。因谄事韩侂胄,官至同知枢密院事、参知政事,进知枢密院事兼参政。侂胄诛,降两官,泉州居住。有《涉斋集》。

查看全部作品 →