送赵推官持檄之兴国

赵君派自天源来,细考衡茅无此才。

文章决科特馀事,幕府官业何壮哉。

论事不愁开口屡,直道驰驱羞诡遇。

尺伸如可寸枉施,宁脱青衫故园去。

宗庙之宝森玙璠,诸公争欲出我门。

极知胸中有定力,未肯叱驭随王尊。

楚狂凉凉莫宜世,一笑相逢有初契。

尊酒论文情益亲,但不同姓实兄弟。

文昌堂前汝水东,万顷烟雨时蒙蒙。

向来簇坐觅新句,多少行人图画中。

君今胡为事行李,著身翻在图画里。

捧檄王事不可迟,何况堂中老亲喜。

喜君问道康庐旁,过家上冢还不妨。

再拜松楸有心事,孟母卜邻今更良。

了却痴儿纷案牍,回首庐山真面目。

唤起三年梦中意,想见诗成清可掬。

拼音

zhào jūn pài zì tiān yuán lái,xì kǎo héng máo wú cǐ cái。

wén zhāng jué kē tè yú shì,mù fǔ guān yè hé zhuàng zāi。

lùn shì bù chóu kāi kǒu lǚ,zhí dào chí qū xiū guǐ yù。

chǐ shēn rú kě cùn wǎng shī,níng tuō qīng shān gù yuán qù。

zōng miào zhī bǎo sēn yú fán,zhū gōng zhēng yù chū wǒ mén。

jí zhī xiōng zhōng yǒu dìng lì,wèi kěn chì yù suí wáng zūn。

chǔ kuáng liáng liáng mò yí shì,yī xiào xiāng féng yǒu chū qì。

zūn jiǔ lùn wén qíng yì qīn,dàn bù tóng xìng shí xiōng dì。

wén chāng táng qián rǔ shuǐ dōng,wàn qǐng yān yǔ shí méng méng。

xiàng lái cù zuò mì xīn jù,duō shǎo xíng rén tú huà zhōng。

jūn jīn hú wèi shì xíng lǐ,zhù shēn fān zài tú huà lǐ。

pěng xí wáng shì bù kě chí,hé kuàng táng zhōng lǎo qīn xǐ。

xǐ jūn wèn dào kāng lú páng,guò jiā shàng zhǒng hái bù fáng。

zài bài sōng qiū yǒu xīn shì,mèng mǔ bo lín jīn gèng liáng。

le què chī ér fēn àn dú,huí shǒu lú shān zhēn miàn mù。

huàn qǐ sān nián mèng zhōng yì,xiǎng jiàn shī chéng qīng kě jū。

作者介绍

许及之

宋 · ? - 1209年

宋温州永嘉人,字深甫。孝宗隆兴元年进士。知分宜县。历官诸军审计、宗正簿、太常少卿、淮南转运判官兼淮东提点刑狱、大理少卿。宁宗立,擢吏部尚书兼给事中。因谄事韩侂胄,官至同知枢密院事、参知政事,进知枢密院事兼参政。侂胄诛,降两官,泉州居住。有《涉斋集》。

查看全部作品 →