悯牛行 许及之 宋 牢牛得肉那忍吃,匪论阳报谈阴德。忆牛初生成犊时,随母耕田眼先识。茧栗渐长初胜犁,脱轭项间染能赤。一行错误随后鞭,习得犁行如界直。耕来耕去禾稻成,得闲放食行田塍。稻秫掠嘴不敢食,自啮枯草甘如饧。马终蒙帷犬蒙盖,牛岂无功遭横害。 拼音 láo niú dé ròu nà rěn chī,fěi lùn yáng bào tán yīn dé。yì niú chū shēng chéng dú shí,suí mǔ gēng tián yǎn xiān shí。jiǎn lì jiàn zhǎng chū shèng lí,tuō è xiàng jiān rǎn néng chì。yī xíng cuò wù suí hòu biān,xí dé lí xíng rú jiè zhí。gēng lái gēng qù hé dào chéng,dé xián fàng shí xíng tián chéng。dào shú lüè zuǐ bù gǎn shí,zì niè kū cǎo gān rú táng。mǎ zhōng méng wéi quǎn méng gài,niú qǐ wú gōng zāo héng hài。 作者介绍 许 许及之 宋 · ? - 1209年 宋温州永嘉人,字深甫。孝宗隆兴元年进士。知分宜县。历官诸军审计、宗正簿、太常少卿、淮南转运判官兼淮东提点刑狱、大理少卿。宁宗立,擢吏部尚书兼给事中。因谄事韩侂胄,官至同知枢密院事、参知政事,进知枢密院事兼参政。侂胄诛,降两官,泉州居住。有《涉斋集》。 查看全部作品 →