赠广都寓舍贤妇二喻诗

尝闻赵清献,恤孤慰亡友。

至今西蜀人,谈美不容口。

二喻出儒家,清贫一无有。

零丁依老姑,破屋僧堂后。

相对诵诗书,未尝窥户牖。

圭折玉弥方,山寒松更茂。

县宰初闻名,咨嗟为之久。

从容语其配,夫人曾见否。

长者二十三,次亦十八九。

青裾长蔽膝,荆簪短在首。

我欲效清献,言不为人取。

近于吾邑中,选婿得豪右。

夫人相宰意,鱼蔬荐樽酒。

屈致二喻来,呼名老与寿。

女子当有行,诗称远父母。

饥寒日月长,蓬荜风雨漏。

大喻前致词,洒泪湿衣袖。

荷德固已深,缄情亦须剖。

上言亲未葬,心欲土自负。

下述妹未笄,??无傅姆。

还家复献书,自叙贫且陋。

铅华世所悦,铜臭非吾偶。

肯效闾闬间,碌碌逐鸡狗。

世无梁伯鸾,应嫌孟光丑。

孔明若再生,承女甘箕帚。

陈义一何高,夫人惊拊手。

至今书稿在,光辉射星斗。

董子慕高风,喜曰真吾妇。

吾亲双白发,吾弟室未授。

眷言姊妹贤,可以相先后。

五两币虽轻,意则千金厚。

辎轩双造门,观者竞奔走。

女子尚能尔,男儿宜自守。

重聘或不来,岂欲终畎亩。

畜德尚未充,高位亦虚受。

寄语事君者,慎勿轻去就。

拼音

cháng wén zhào qīng xiàn,xù gū wèi wáng yǒu。

zhì jīn xī shǔ rén,tán měi bù róng kǒu。

èr yù chū rú jiā,qīng pín yī wú yǒu。

líng dīng yī lǎo gū,pò wū sēng táng hòu。

xiāng duì sòng shī shū,wèi cháng kuī hù yǒu。

guī zhé yù mí fāng,shān hán sōng gèng mào。

xiàn zǎi chū wén míng,zī jiē wèi zhī jiǔ。

cóng róng yǔ qí pèi,fū rén céng jiàn fǒu。

zhǎng zhě èr shí sān,cì yì shí bā jiǔ。

qīng jū zhǎng bì xī,jīng zān duǎn zài shǒu。

wǒ yù xiào qīng xiàn,yán bù wèi rén qǔ。

jìn yú wú yì zhōng,xuǎn xù dé háo yòu。

fū rén xiāng zǎi yì,yú shū jiàn zūn jiǔ。

qū zhì èr yù lái,hū míng lǎo yǔ shòu。

nǚ zi dāng yǒu xíng,shī chēng yuǎn fù mǔ。

jī hán rì yuè zhǎng,péng bì fēng yǔ lòu。

dà yù qián zhì cí,sǎ lèi shī yī xiù。

hé dé gù yǐ shēn,jiān qíng yì xū pōu。

shàng yán qīn wèi zàng,xīn yù tǔ zì fù。

xià shù mèi wèi jī,qióng qióng wú fù mǔ。

hái jiā fù xiàn shū,zì xù pín qiě lòu。

qiān huá shì suǒ yuè,tóng chòu fēi wú ǒu。

kěn xiào lǘ hàn jiān,lù lù zhú jī gǒu。

shì wú liáng bó luán,yīng xián mèng guāng chǒu。

kǒng míng ruò zài shēng,chéng nǚ gān jī zhǒu。

chén yì yī hé gāo,fū rén jīng fǔ shǒu。

zhì jīn shū gǎo zài,guāng huī shè xīng dòu。

dǒng zi mù gāo fēng,xǐ yuē zhēn wú fù。

wú qīn shuāng bái fā,wú dì shì wèi shòu。

juàn yán zǐ mèi xián,kě yǐ xiāng xiān hòu。

wǔ liǎng bì suī qīng,yì zé qiān jīn hòu。

zī xuān shuāng zào mén,guān zhě jìng bēn zǒu。

nǚ zi shàng néng ěr,nán ér yí zì shǒu。

zhòng pìn huò bù lái,qǐ yù zhōng quǎn mǔ。

chù dé shàng wèi chōng,gāo wèi yì xū shòu。

jì yǔ shì jūn zhě,shèn wù qīng qù jiù。

作者介绍

顿起

宋 · ? - ?

宋人。哲宗元祐间进士。神宗熙宁中为教授,通判秦州。与苏轼友善。尝过景德寺,觌故相富弼像,修整张范祠,匾曰三贤堂。

查看全部作品 →