登摄山最高峰 李孙宸 明 路出层云最上头,居然天外纵双眸。芒鞋竹杖同幽事,白雁黄花趁好秋。六代寝园芳草没,千山钟磬夕堤收。年来宦况浑如水,肯惜空门此夜留。 拼音 lù chū céng yún zuì shàng tóu,jū rán tiān wài zòng shuāng móu。máng xié zhú zhàng tóng yōu shì,bái yàn huáng huā chèn hǎo qiū。liù dài qǐn yuán fāng cǎo méi,qiān shān zhōng qìng xī dī shōu。nián lái huàn kuàng hún rú shuǐ,kěn xī kōng mén cǐ yè liú。 作者介绍 李 李孙宸 明 · ? - ? 明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。 查看全部作品 →