寿安抚伯父

东楼德泽流无穷,我公挺生庆所钟。

琼枝玉树莹精彩,迥然不堕风尘中。

少年慷慨吐虹气,文词元不减侪辈。

胸中妙蕴经纶才,剸剧裁繁特馀事。

曾从莲幕试牛刀,举城但识刘功曹。

澜翻荐口动天听,一语便逾华衮褒。

上方欲革岭南弊,柬才果得吴刺史。

不妨一勺饮贪泉,清德泠泠今可纪。

凭轼雍容安七闽,列郡合词称得人。

从兹十载秉麾节,坐令万里回阳春。

洞庭风月潇湘雨,君王无复忧南顾。

抗章乞得半生闲,遥指家山赋归去。

庙堂未肯闲宏材,大开东閤需公来。

朝随召节赴天阙,夜驰使驲归长淮。

广陵卧治要汲直,金节荧煌照熊轼。

底用腰缠十万钱,且看身享二千石。

忽思鲈脍寒菰羹,拂衣欲遂乡关情。

视去西阳如脱屣,意色萧然同斗生。

画船重泛西湖上,水光山色都无恙。

主人管领东风回,故园桃李倍清爽。

六鳌背负三山归,轮囷老桧苍龙姿。

了无尘俗败人意,棐几长物皆瑰奇。

横岸纶巾披鹤氅,神情直出羲皇上。

尘事到头曾不闻,卧听歌台传暖响。

百花堂前手自栽,兴来一杯复一杯。

人生亦欲自适尔,富贵于我何为哉。

中春况属悬弧旦,史君亭榭风光暖。

东君预借一分春,不许芳菲作春殿。

绮罗香深初肆筵,弟兄酬酢杯相传。

此时更复惜一醉,君从何处拚垂莲。

五侯贵盛德未美,簪缨不满高阳里。

何如清白传家风,奕世青毡尽朱紫。

燕居今喜相比邻,其如四海须陶钧。

羽书鼎来在朝夕,何数羔雁徒成群。

芙蓉城中有仙宅,十洲三岛环其侧。

此中乐不减商山,功成归作茹芝客。

拼音

dōng lóu dé zé liú wú qióng,wǒ gōng tǐng shēng qìng suǒ zhōng。

qióng zhī yù shù yíng jīng cǎi,jiǒng rán bù duò fēng chén zhōng。

shǎo nián kāng kǎi tǔ hóng qì,wén cí yuán bù jiǎn chái bèi。

xiōng zhōng miào yùn jīng lún cái,tuán jù cái fán tè yú shì。

céng cóng lián mù shì niú dāo,jǔ chéng dàn shí liú gōng cáo。

lán fān jiàn kǒu dòng tiān tīng,yī yǔ biàn yú huá gǔn bāo。

shàng fāng yù gé lǐng nán bì,jiǎn cái guǒ dé wú cì shǐ。

bù fáng yī sháo yǐn tān quán,qīng dé líng líng jīn kě jì。

píng shì yōng róng ān qī mǐn,liè jùn hé cí chēng dé rén。

cóng zī shí zài bǐng huī jié,zuò lìng wàn lǐ huí yáng chūn。

dòng tíng fēng yuè xiāo xiāng yǔ,jūn wáng wú fù yōu nán gù。

kàng zhāng qǐ dé bàn shēng xián,yáo zhǐ jiā shān fù guī qù。

miào táng wèi kěn xián hóng cái,dà kāi dōng gé xū gōng lái。

cháo suí zhào jié fù tiān quē,yè chí shǐ rì guī zhǎng huái。

guǎng líng wò zhì yào jí zhí,jīn jié yíng huáng zhào xióng shì。

dǐ yòng yāo chán shí wàn qián,qiě kàn shēn xiǎng èr qiān shí。

hū sī lú kuài hán gū gēng,fú yī yù suì xiāng guān qíng。

shì qù xī yáng rú tuō xǐ,yì sè xiāo rán tóng dòu shēng。

huà chuán zhòng fàn xī hú shàng,shuǐ guāng shān sè dōu wú yàng。

zhǔ rén guǎn lǐng dōng fēng huí,gù yuán táo lǐ bèi qīng shuǎng。

liù áo bèi fù sān shān guī,lún qūn lǎo guì cāng lóng zī。

le wú chén sú bài rén yì,fěi jǐ zhǎng wù jiē guī qí。

héng àn lún jīn pī hè chǎng,shén qíng zhí chū xī huáng shàng。

chén shì dào tóu céng bù wén,wò tīng gē tái chuán nuǎn xiǎng。

bǎi huā táng qián shǒu zì zāi,xīng lái yī bēi fù yī bēi。

rén shēng yì yù zì shì ěr,fù guì yú wǒ hé wèi zāi。

zhōng chūn kuàng shǔ xuán hú dàn,shǐ jūn tíng xiè fēng guāng nuǎn。

dōng jūn yù jiè yī fēn chūn,bù xǔ fāng fēi zuò chūn diàn。

qǐ luó xiāng shēn chū sì yán,dì xiōng chóu cù bēi xiāng chuán。

cǐ shí gèng fù xī yī zuì,jūn cóng hé chù pàn chuí lián。

wǔ hóu guì shèng dé wèi měi,zān yīng bù mǎn gāo yáng lǐ。

hé rú qīng bái chuán jiā fēng,yì shì qīng zhān jǐn zhū zǐ。

yàn jū jīn xǐ xiāng bǐ lín,qí rú sì hǎi xū táo jūn。

yǔ shū dǐng lái zài cháo xī,hé shù gāo yàn tú chéng qún。

fú róng chéng zhōng yǒu xiān zhái,shí zhōu sān dǎo huán qí cè。

cǐ zhōng lè bù jiǎn shāng shān,gōng chéng guī zuò rú zhī kè。

作者介绍

楼钥

宋 · 1137年 - 1213年

宋明州鄞县人,字大防,旧字启伯,自号攻愧主人。孝宗隆,兴元年进士。调温州教授。乾道间,以书状官从汪大猷使金,归撰《北行日录》。为敕令所删定官,修《淳熙法》。历太府、宗正寺丞,出知温州。光宗朝,擢起居郎兼中书舍人,迁给事中。宁宗即位,论事忤韩侂胄,夺职。侂胄被杀,起为翰林学士,迁吏部尚书兼翰林侍讲。主张送侂胄首至金,以重修好;为赵汝愚雪冤。升同知枢密院事,进参知政事,位两府者五年。卒谥宣献。通贯经史,文辞精博。有《攻愧集》、《范文正年谱》。

查看全部作品 →