题浯溪

戎马胡为践神京,翠华东巡朝太清。

扶桑大明涌少海,虎符百万屯云兴。

皇威意无穷发北,老傅坐筹自巾帼。

谋臣猛将俄解体,吹入胡笳一萧瑟。

塞南莽莽多穹庐,塞雁年年不系书。

回首朔云清泪满,伤心玉坐碧苔虚。

中兴圣主宣光类,群材合沓风云会。

会稽甲楯今几时,于铄王师尚时晦。

最喜邺侯开肃宗,不谓晨昏急近功。

竟使大唐宏业坠,丰碑有愧昭无穷。

徙倚碑前三太息,江水东流岂终极。

颂声谐激不为难,君王早访平戎策。

拼音

róng mǎ hú wèi jiàn shén jīng,cuì huá dōng xún cháo tài qīng。

fú sāng dà míng yǒng shǎo hǎi,hǔ fú bǎi wàn tún yún xīng。

huáng wēi yì wú qióng fā běi,lǎo fù zuò chóu zì jīn guó。

móu chén měng jiāng é jiě tǐ,chuī rù hú jiā yī xiāo sè。

sāi nán mǎng mǎng duō qióng lú,sāi yàn nián nián bù xì shū。

huí shǒu shuò yún qīng lèi mǎn,shāng xīn yù zuò bì tái xū。

zhōng xīng shèng zhǔ xuān guāng lèi,qún cái hé dá fēng yún huì。

huì jī jiǎ dùn jīn jǐ shí,yú shuò wáng shī shàng shí huì。

zuì xǐ yè hóu kāi sù zōng,bù wèi chén hūn jí jìn gōng。

jìng shǐ dà táng hóng yè zhuì,fēng bēi yǒu kuì zhāo wú qióng。

xǐ yǐ bēi qián sān tài xī,jiāng shuǐ dōng liú qǐ zhōng jí。

sòng shēng xié jī bù wèi nán,jūn wáng zǎo fǎng píng róng cè。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →