赋向宣卿有裕堂堂在伊山桓伊旧隐也

仕进行所志,退居适吾情。

本无颠瞑患,那有得失惊。

想彼贪者狼,跋疐不少宁。

又哀触藩羝,两角挂紫荆。

君子但居易,肯与世辙争。

彼以戚戚终,我以坦坦生。

斯堂谁所筑,向公勇且英。

百鍊见刚质,千寻抵孤清。

艺兰畹畹滋,栽竹个个成。

无复笛三弄,只闻弦诵声。

客来引壶觞,客去山峥嵘。

咄哉狙诈儿,夸眩机巧呈。

揶揄复揶揄,镜空难遁形。

天命有通塞,况公负时名。

唐济嗣先业,选抡待扬庭。

一朝看游刃,光芒发新硎。

十步即千里,紫气无留行。

青蝇失榛棘,周道如砥平。

拼音

shì jìn xíng suǒ zhì,tuì jū shì wú qíng。

běn wú diān míng huàn,nà yǒu dé shī jīng。

xiǎng bǐ tān zhě láng,bá zhì bù shǎo níng。

yòu āi chù fān dī,liǎng jiǎo guà zǐ jīng。

jūn zi dàn jū yì,kěn yǔ shì zhé zhēng。

bǐ yǐ qī qī zhōng,wǒ yǐ tǎn tǎn shēng。

sī táng shuí suǒ zhù,xiàng gōng yǒng qiě yīng。

bǎi liàn jiàn gāng zhì,qiān xún dǐ gū qīng。

yì lán wǎn wǎn zī,zāi zhú gè gè chéng。

wú fù dí sān nòng,zhǐ wén xián sòng shēng。

kè lái yǐn hú shāng,kè qù shān zhēng róng。

duō zāi jū zhà ér,kuā xuàn jī qiǎo chéng。

yé yú fù yé yú,jìng kōng nán dùn xíng。

tiān mìng yǒu tōng sāi,kuàng gōng fù shí míng。

táng jì sì xiān yè,xuǎn lūn dài yáng tíng。

yī cháo kàn yóu rèn,guāng máng fā xīn xíng。

shí bù jí qiān lǐ,zǐ qì wú liú xíng。

qīng yíng shī zhēn jí,zhōu dào rú dǐ píng。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →