赠邢子友

忆昔筮仕初,典教洛学省。

故家多遗俗,往叩冠屡整。

得交邢公子,伯仲皆豪颖。

湖园万竿竹,伊水注深静。

藤林与花岛,转步即殊景。

梅台更称奇,云玉粲寒耿。

官闲日从君,何宴不酩酊。

每闻魁伟论,虽醉洒然醒。

寻幽访古径,并辔缓无骋。

向来春风鬓,忽忽雪飘颈。

三川在何处,会合乃潭永。

久要见襟抱,意态谢炎冷。

顾予衰懦质,酬答忘形影。

泛舟三百里,念我特相省。

酒酣摅剧论,壮气尚雄猛。

乐将高歌发,忠以微语警。

岂无一可恨,不肯破空境。

石坛夜焚香,岩寺朝供茗。

相逢多讥评,墨守卒未领。

湘流平似席,告别理归艇。

愿言频惠音,庶以代咳謦。

它年当扣门,此话欲重请。

拼音

yì xī shì shì chū,diǎn jiào luò xué shěng。

gù jiā duō yí sú,wǎng kòu guān lǚ zhěng。

dé jiāo xíng gōng zi,bó zhòng jiē háo yǐng。

hú yuán wàn gān zhú,yī shuǐ zhù shēn jìng。

téng lín yǔ huā dǎo,zhuǎn bù jí shū jǐng。

méi tái gèng chēng qí,yún yù càn hán gěng。

guān xián rì cóng jūn,hé yàn bù mǐng dīng。

měi wén kuí wěi lùn,suī zuì sǎ rán xǐng。

xún yōu fǎng gǔ jìng,bìng pèi huǎn wú chěng。

xiàng lái chūn fēng bìn,hū hū xuě piāo jǐng。

sān chuān zài hé chù,huì hé nǎi tán yǒng。

jiǔ yào jiàn jīn bào,yì tài xiè yán lěng。

gù yǔ shuāi nuò zhì,chóu dá wàng xíng yǐng。

fàn zhōu sān bǎi lǐ,niàn wǒ tè xiāng shěng。

jiǔ hān shū jù lùn,zhuàng qì shàng xióng měng。

lè jiāng gāo gē fā,zhōng yǐ wēi yǔ jǐng。

qǐ wú yī kě hèn,bù kěn pò kōng jìng。

shí tán yè fén xiāng,yán sì cháo gōng míng。

xiāng féng duō jī píng,mò shǒu zú wèi lǐng。

xiāng liú píng shì xí,gào bié lǐ guī tǐng。

yuàn yán pín huì yīn,shù yǐ dài ké qǐng。

tā nián dāng kòu mén,cǐ huà yù zhòng qǐng。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →