人日惊蛰前数日大雪寄孙奇父韩叔夏

腊雪不溉旱,天公念嘉生。

稚春乃祁寒,号令如冬行。

栗烈鼓噫气,碎訇动霆声。

初疑雨翻盆,旋觉霰洒甍。

暂止俄并集,中宵遽开明。

衾裯起棱角,屏幌同户楹。

淅淅纸窗战,铛铛铜漏惊。

鸡寒罢晓唱,鸦冻犹晨鸣。

惊戒臧获起,吹嘘燎炉赪。

开关醉魂醒,倚杖诗思清。

便欲披鹤氅,岂思饮银铛。

空蒙势转盛,飞舞祥争呈。

月池方漫汗,潮山正峥嵘。

讵应柳皆絮,却讶梅始英。

荆璞羞自献,蓝田遣谁耕。

尘埃争受洗,粪壤叨蒙荣。

幸已陴巘崿,若为投涧坑。

分功雨露泽,绚彩冰霜精。

良足润麦麰,未能浃粱粳。

经旬苦料峭,三日观荧晶。

恍忆游汴洛,都忘在湘衡。

瑶林鄙王衍,冠玉怀陈平。

亦念袁邵公,长安门自撑。

更奇李侍中,淮蔡功先成。

渐喜云解驳,频瞻日舒晴。

昂然秀松出,倏尔危檐倾。

墙角仅委积,瓦沟那持盈。

朝暾破凝冱,淑气苏鳏茕。

断决冈陇色,斩馀白蛇横。

泮流溪谷响,击碎珊瑚琤。

瓶去蚌珠餐,庭空狮子狞。

粉图记姿态,不屑供使令。

陡觉时序正,不令寒温争。

冰泥就涸涩,卉木纷勾萌。

茜茜弄池柳,煌煌然山樱。

了无半面妆,强学六出霙。

二老久不觌,千篇谅难评。

羔醪忍独酌,凤茗宜同烹。

或且放笔快,敢言当敌勍。

木桃得琼玖,耳属长谣赓。

拼音

là xuě bù gài hàn,tiān gōng niàn jiā shēng。

zhì chūn nǎi qí hán,hào lìng rú dōng xíng。

lì liè gǔ yī qì,suì hōng dòng tíng shēng。

chū yí yǔ fān pén,xuán jué xiàn sǎ méng。

zàn zhǐ é bìng jí,zhōng xiāo jù kāi míng。

qīn chóu qǐ léng jiǎo,píng huǎng tóng hù yíng。

xī xī zhǐ chuāng zhàn,dāng dāng tóng lòu jīng。

jī hán bà xiǎo chàng,yā dòng yóu chén míng。

jīng jiè zāng huò qǐ,chuī xū liáo lú chēng。

kāi guān zuì hún xǐng,yǐ zhàng shī sī qīng。

biàn yù pī hè chǎng,qǐ sī yǐn yín dāng。

kōng méng shì zhuǎn shèng,fēi wǔ xiáng zhēng chéng。

yuè chí fāng màn hàn,cháo shān zhèng zhēng róng。

jù yīng liǔ jiē xù,què yà méi shǐ yīng。

jīng pú xiū zì xiàn,lán tián qiǎn shuí gēng。

chén āi zhēng shòu xǐ,fèn rǎng dāo méng róng。

xìng yǐ pí yǎn è,ruò wèi tóu jiàn kēng。

fēn gōng yǔ lù zé,xuàn cǎi bīng shuāng jīng。

liáng zú rùn mài móu,wèi néng jiā liáng jīng。

jīng xún kǔ liào qiào,sān rì guān yíng jīng。

huǎng yì yóu biàn luò,dōu wàng zài xiāng héng。

yáo lín bǐ wáng yǎn,guān yù huái chén píng。

yì niàn yuán shào gōng,zhǎng ān mén zì chēng。

gèng qí lǐ shì zhōng,huái cài gōng xiān chéng。

jiàn xǐ yún jiě bó,pín zhān rì shū qíng。

áng rán xiù sōng chū,shū ěr wēi yán qīng。

qiáng jiǎo jǐn wěi jī,wǎ gōu nà chí yíng。

cháo tūn pò níng hù,shū qì sū guān qióng。

duàn jué gāng lǒng sè,zhǎn yú bái shé héng。

pàn liú xī gǔ xiǎng,jī suì shān hú chēng。

píng qù bàng zhū cān,tíng kōng shī zi níng。

fěn tú jì zī tài,bù xiè gōng shǐ lìng。

dǒu jué shí xù zhèng,bù lìng hán wēn zhēng。

bīng ní jiù hé sè,huì mù fēn gōu méng。

qiàn qiàn nòng chí liǔ,huáng huáng rán shān yīng。

le wú bàn miàn zhuāng,qiáng xué liù chū yīng。

èr lǎo jiǔ bù dí,qiān piān liàng nán píng。

gāo láo rěn dú zhuó,fèng míng yí tóng pēng。

huò qiě fàng bǐ kuài,gǎn yán dāng dí qíng。

mù táo dé qióng jiǔ,ěr shǔ zhǎng yáo gēng。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →